Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 102-6
Cập nhật lúc: 2025-03-15 14:47:32
Lượt xem: 24
“Thủy Lang, là do em quá khiêm tốt.”
Người trước mặt quá nhiều, Chu Hủy căn bản không thể đi ra khỏi phòng, hiện tại ít người, đẩy xe lăn đi vào phòng khách: “Cả thành phố chỉ có một Trạng Nguyên, thành phố đã làm thành như vậy, đừng nói một bàn, cho dù có mời mấy bàn cũng đều được xem khiêm tốn.”
“ Đúng vậy.” Lão Du Điều cuối cùng cũng chen vào được: “Cái này tính là cao điệu gì, các người đều phải đi làm, chuyện mua đồ ăn chuẩn bị tiệc đều giao cho tôi làm, bảo đảm thoả đáng cho cô.”
Kim Xảo Chi và mợ muốn nói “Ông là ai chứ”, nhưng nghĩ xong lại nuốt trở vào, Lão Du Điều cả ngày giống như là chó săn của Thủy Lang, so với bọn họ, quan hệ của ông ấy với Thủy Lang khá hơn nhiều, nói ra cũng có khả năng là tự rước lấy nhục.
Loại trường hợp này, vẫn là không cần bị Thủy Lang châm chọc, làm người ngoài biết bọn họ đã từng có hiềm khích.
Mấy người âm thầm quyết định, về sau bọn họ tâng bốc Thủy Lang lên, lúc này phải đối đãi tôn kính giống như bồ tát ở trong miếu.
Toàn bộ dân cư ở phố ngô đồng đều cảm thấy có chung vinh dự, chủ động mượn phiếu mượn bàn mượn ghế, mượn nồi chén gáo bồn, mượn người mượn vật tới hỗ trợ.
Lão Du Điều thành “Nguyên soái” khống chế toàn trường, chạy trước chạy sau, giống như được tiêm m.á.u gà, đời này của ông ấy cũng chưa cảm thấy vinh quang như thế bao giờ!
Nhà họ Chu vốn dĩ là là nơi có sẵn TV thu hút mọi người trong phố Ngô Đồng nhất, Thủy Lang vừa được trạng nguyên thi đại học, ba nhóc rất nhanh gần như đã trở thành bạn nhỏ được hoan nghênh nhất Thượng Hải, ngay cả bạn nhỏ ở ngõ cách vách đều chủ động làm bạn bè với mấy cô nhóc, xếp hàng dài muốn đến nhà mấy cô nhóc chơi.
Thủy Lang nhìn căn phòng đông đúc giống như đang xem điện ảnh, chen đầy con nít, cửa còn xếp hàng dài, không ít bạn nhỏ đang trộm nhìn cô, nếu ai nói được một câu với cô thì sẽ được người khác hâm mộ, tức khắc dở khóc dở cười, xoay người vào phòng.
Chu Quang Hách bưng một ly sữa mạch nha tiến vào: “Bận rộn hết một buổi sáng, uống chút đồ ngọt.”
Thủy Lang treo áo khoác dương nhung lên, nhận cái ly uống một ngụm.
Chu Quang Hách ôm cô ngồi ở mép giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-102-6.html.]
Thủy Lang uống lên nửa ly, đưa cho anh uống: “Mệt chết, em cũng đói bụng.”
Chu Quang Hách đặt cái ly ở trên tủ đầu giường, ôm người nằm xuống: “Ứng phó với người khác cũng không nhẹ nhàng hơn so với làm việc, em nằm nghỉ ngơi một hồi, để anh đi nấu cơm.”
“Làm cái gì?”
“Làm đồ ăn bồi bổ khí huyết, canh gan heo nấu với rau chân vịt, thịt bò xào, hai món này làm cũng nhanh, thế nào?”
Thủy Lang nằm ở trên gối đầu, khóe miệng hơi hơi giơ lên, cô thích nhất, chính là lửa nhân gian gãi đúng chỗ ngứa ở trên người Chu Quang Hách, mặc kệ là ở lúc đắc ý, hay vẫn là lúc thất thế, đều có thể nhẹ nhàng vỗ về trái tim cô, cho dù là chuyện lớn cũng có thể bình tĩnh được.
Buổi sáng ngày hôm sau, ảnh chụp của Ngưu Đại Đán thành công bước lên đầu đề của Nhân Dân Nhật Báo, áp qua tin tức thi đại học, đủ để thấy sự tức giận của mặt trên!
Bắt được báo chí, trái tim Thủy Lang mới chân chính buông xuống, nhìn về phía Chu Quang Hách nói: “Hẳn là có thể làm cho đám người chỉ nghĩ đến bản thân sợ hãi, trợ giúp một ít cho thí sinh đi vào đại học.”
“Không phải một ít, là rất nhiều, báo chí vừa ra, tài liệu thẩm tra chính trị thành lập tiêu điểm lớn nhất, chính phủ, cục giáo dục, trường học, đều sẽ chú ý chặt chẽ, chuyện này sẽ làm cho những tên cầm đầu ở các nơi không dám hành động thiếu suy nghĩ, càng không dám lại ngược gió gây án, tương phản, trong lúc điều tra có khả năng bọn họ sẽ tích cực hỗ trợ trình tài liệu, làm xuất hiện một bộ phận người không tốt được lên đại học, khiến chính mình trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.”
Chu Quang Hách cầm báo, không giống ngày thường chỉ nhìn một lần liền buông, đã lăn qua lộn lại nhìn ba bốn lần, đột nhiên nói: “Đồng chí Thủy Lang, em công đức vô lượng.”
Lúc ở huyện Long Tân, đã nhìn ra Chu Quang Hách tức giận không giống như bình thường, hiện giờ lại nhìn trên mặt anh xuất hiện một nụ cười vui vẻ hiếm hoi, Thủy Lang nhịn không được cười ra tiếng, nắm lấy tay anh: “Chuyện này ít nhiều gì cũng nhờ đồng chí công an duy trì.”
Hai người nắm tay, nhìn nhau cười.
Cửa đột nhiên truyền đến tiếng của chủ nhiệm khu phố: “Đồng chí Thủy Lang có ở nhà không?”
Thủy Lang quay đầu, đứng dậy nói: “Chủ nhiệm, ông đến đây đã nói lên là có việc.”
“Cô đoán đúng rồi, là chuyện tốt.” Chủ nhiệm khu phố mặt đầy tươi cười nói: “Toàn bộ phòng ở của nhà Tây số 2 đường Phục Nam đã dỡ bỏ sạch sẽ, cư dân đã dọn đi toàn bộ, hoàn toàn trống không.”