Xuyên Sách Thập Niên 80: Xé Mặt Cả Nhà Ông Bố Cặn Bã - Chương 100-1

Cập nhật lúc: 2025-03-15 14:37:05
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sau khi trải qua huấn luyện đặc biệt, cho dù không có hai chân hai tay, cũng có thể tự do bơi lội ở trong nước.”

 

Hà Đa Bào dẫn bọn họ đến một gian phòng huấn luyện khác, vừa vào cửa liền nhìn thấy vài người vận động viên không có đầy đủ tứ chi, mặc áo màu trắng đang luyện tập, cho dù cánh tay và đùi đã héo rút lại chỉ lớn bài tứ chi của một đứa trẻ, nhưng lại không hề ảnh hưởng đến việc huấn luyện của bọn họ.

 

Thủy Lang phát hiện từ lúc vào cửa đến giờ, đôi mắt của Chu Hủy chưa từng dời đi, cũng chậm rãi bắt đầu lộ ra ánh sáng.

 

Cô với Chu Quang Hách liếc nhìn nhau, tạm thời không lên tiếng,.

 

“Thật là lợi hại.” Tam Nha nhìn thấy một người chú cũng mất đi hai chân giống như mẹ mình, hai tay hành tẩu tự nhiên trên mặt đất, thậm chí không phải là hành tẩu, mà là đang chạy nhanh, thì nhịn không được mà phát ra tiếng kinh hô.

 

Nghe được tiếng động tràn đầy chân thành kính nể, vận động viên quay đầu, lộ ra nụ cười xán lạn.

 

Cùng lúc đó, hai vai Chu Hủy cũng khẽ run lên, ánh sáng trong ánh mắt càng lộng lẫy, ngay lập tức hạ quyết tâm, nhìn về phía Thủy Lang: “Chị muốn đến đây.”

 

Thủy Lang cũng không ngoài ý muốn, sờ sờ đầu nhỏ của Tam Nha: “Chị cả, chị chọn môn gì?”

 

“Chị cũng không biết chính mình sẽ phù hợp với cái gì.” Chu Hủy di chuyển xe lăn, nhìn về phía bể bơi rộng lớn xanh thẳm ở bên ngoài, chỉ cần vừa nhìn đến đó, liền cảm giác được sự tự do: “Nếu như có thể, chị muốn học bơi.”

 

“Có thể.” Hà Ba Đào vỗ vỗ dụng cụ huấn luyện: “Chỉ là, nếu muốn làm một vận động viên bơi lội, thì việc huấn luyện hằng ngày là không thể thiếu được, nhìn thấy mồ hôi của bọn họ không? Cô phải trải qua quá trình luyện tập gian khổ, mới có thể trở thành một vận động viên, muốn có được thành tích, còn phải trả giá sự nỗ lực gấp trăm ngàn lần, hơn nữa, rất có khả năng cho dù cô có nỗ lực cố gắng, nhưng lại không lấy được thành tích, cô đã chuẩn bị tốt chưa?”

 

Chu Hủy kiên định gật đầu: “Tôi đã chuẩn bị tốt, tôi muốn trở thành một vận động viên bơi lội, làm rạng danh đất nước!”

 

Trong mắt Thủy Lang đột nhiên bịt kín một tầng sương mù, lập tức chớp chớp mắt, làm cho sương mù tiêu tán: “Chị cả, Đại học Công Nông Binh vẫn còn một năm, có thể chuyển chương trình học lao động sang chương trình học huấn luyện ở bên này, như vậy, cho dù chị không đi thi đại học, thì cũng là một người sinh viên.”

 

Chu Hủy cười gật đầu: “Mặc kệ bên này có thể thành công hay không, chị cũng muốn nỗ lực tới cuối.”

 

Thủy Lang cười: “Vừa rồi ở nhà còn rối rắm, không nghĩ tới, bây giờ lại kiên định quyết tâm như vậy.”

 

Nghe được lời này, huấn luyện viên Hà cũng cười: “Mọi người yên tâm, trước đây Chu Hủy từng học múa, đối với việc huấn luyện, cũng có cơ sở nhất định, sẽ luyện tập nhanh hơn người bình thường, chỉ cần Chu Hủy có thể nỗ lực luyện tập, tôi tin cô ấy rất nhanh là có thể trở thành một vận động viên đủ tư cách.”

 

Chu Quang Hách tiến lên bắt tay với Hà Đa Bào: “Huấn luyện viên, sau này nhờ vả anh rồi.”

 

“Khách khí rồi, tìm được nhân tài như vậy, là chuyện mà tôi cầu còn không được.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-thap-nien-80-xe-mat-ca-nha-ong-bo-can-ba/chuong-100-1.html.]

Chu Hủy trực tiếp ở lại sân vận động, cùng huấn luyện viên bàn về nội dung huấn luyện kế tiếp.

 

Chu Quang Hách và Thủy Lang ba cô nhóc rời đi.

 

“Mợ nhỏ, sau này có phải mẹ cháu sẽ giống như vận động viên ở trên báo đúng không?”

 

Đại Nha mới vừa hỏi xong thì cũng vừa lúc đi ngang qua sân trượt băng, nhìn thấy người lớn lẫn con nít đang mang giày trượt băng ở bên trong thì ngạc nhiên đứng lại.

 

Thủy Lang còn chưa có trả lời, liền phát hiện động tĩnh của cô bé, quay đầu nhìn nhìn sân trượt băng: “Muốn trượt sao?”

 

Nếu là trước kia, Đại Nha sẽ lắc đầu, nhưng hiện tại, Đại Nha lại trực tiếp gật gật đầu: “Các bạn học đều nói cuối tuần này sẽ đến sân trượt băng để trượt băng, nhưng cháu chưa từng học qua, không biết trượt như thế nào.”

 

“Mợ từng học qua, có thể dạy cho cháu.” Thủy Lang quay đầu lại nhìn về phía  hai cô nhóc ở đằng sau: “Các cháu có muốn trượt không?”

 

“Không muốn.”

 

“Muốn!”

 

Thủy Lang nhìn về phía Nhị Nha “Không muốn”: “Tại sao vậy? Là không có hứng thú, hay vẫn là bận việc khác?”

 

“Có chuyện khác phải làm, cháu có rất nhiều chuyện phải làm!” Nhị Nha bẻ ngón tay đếm “Giáo viên môn cờ vây của Cung Thiếu Niên kêu cháu đi học, còn phải học môn tiếng Anh, phải học môn mô hình, còn phải đi làm lao động ở viện dưỡng lão, cháu còn hẹn với Lâm Tiếu Tiếu đi viện bảo tàng...”

 

Thủy Lang nghe được thì cười: “Lịch trình sắp xếp kín thật, nhưng tại sao phần lớn đều có liên quan đến học tập vậy, tại sao không có một chút yêu thích nào về phương diện nghệ thuật hết vậy? Ca hát, nhảy khiêu vũ, hoặc là học nhạc cụ gì đó?”

 

Nhị Nha nghiêng đầu: “Học những cái đó, có thể kiếm tiền được sao?”

 

Chu Quang Hách: “...”

 

“Khi nào mà cháu biến thành cô nhóc tham tiền rồi?”

 

Nói xong, liếc mắt nhìn Thủy Lang một cái.

 

“Nhìn em làm gì?” Thủy Lang khẽ cười một tiếng: “Có thể kiếm tiền, đoàn văn công đi ra ngoài biểu diễn không phải đều có tiền lương và tiền trợ cấp hay sao? Lần trước các cháu biểu diễn vào ngày Quốc Tế Lao Động, không phải khu nhà văn hoá còn khen thưởng mỗi đứa một cây bút chì hay sao?”

 

Loading...