Xuyên Sách: Ta Trở Thành Mẹ Của Các Đại Ma Đầu Tam Giới - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-04-19 19:56:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nơi đường, đ-á lạ lởm chởm, vách núi dựng .
Nếu là bình thường, việc tiến núi cực kỳ gian nan.
tu sĩ dù vận động linh lực, tố chất c-ơ th-ể cũng vượt xa thường.
Từng bóng dáng nhỏ bé nhanh thoăn thoắt lướt qua đ-á núi, Vân Hướng Vãn ở cuối cùng, theo leo trèo chú ý động tĩnh của bọn trẻ.
Nếu chẳng may trượt chân rơi xuống, nàng thể kịp thời cứu ứng.
điều khiến Vân Hướng Vãn kinh ngạc là, bọn trẻ vững vàng vượt qua mấy trăm mét gian nan và hiểm trở nhất phía .
Sau khi tiến rừng núi, vách đ-á thu nhỏ , mặt đất cũng trở nên bằng phẳng hơn.
“Tiếp tục, đừng dừng .”
Vân Hướng Vãn thấy thể lực của bọn trẻ vẫn còn dư dả, liền cất tiếng hô.
“Tiểu , nhị , tam , bám sát .”
Tiêu Yến Thanh chân ngừng nghỉ, hít sâu một với các em.
Mồ hôi nóng trán lúc đầu rơi xuống lã chã, như những hạt trân châu tròn trịa.
Đó là nhiệt huyết của thiếu niên.
“Tới đây!”
Tiêu Yến Lăng là đầu tiên đáp , trọng lượng của miếng sắt gắn đôi chân ngày càng rõ rệt.
dù là những đứa trẻ khác, đều mang tâm tư ép cạn tia sức lực cuối cùng của c-ơ th-ể.
Thời gian qua, Vân Hướng Vãn nhồi nhét cho bọn trẻ nhiều chân tướng tàn khốc về giới tu tiên.
Nếu nỗ lực tu luyện, thì chỉ thể trở thành đ-á lót đường cho kẻ khác.
Cặp sinh đôi tuổi còn nhỏ, thể lực cũng tương đối yếu.
Chúng thở dốc hồng hộc, mồ hôi đầm đìa, nhưng vẫn c.ắ.n răng, chịu tụt phía dù chỉ một bước.
Vân Hướng Vãn thấy , lẳng lặng đeo thêm một bộ miếng sắt mười cân bắp chân .
Miếng sắt đó bọc trong vải, xước chân nhưng nặng.
Đến lúc , miếng sắt phụ trọng đôi chân Vân Hướng Vãn đạt tới bốn mươi cân.
“Hù!”
Việc tiêu hao dưỡng khí quá mức khiến cổ họng Vân Hướng Vãn như đang bốc hỏa, nàng vội vàng nuốt một ngụm nước bọt, khi giảm bớt phần nào mới tăng tốc một nữa.
Nàng vượt qua cặp sinh đôi ở cuối đội ngũ, đến Tiêu Yến Lăng, Tiêu Yến Thanh.
“Tiểu Thanh, con cuối đội ngũ .”
“Nương, ...”
Tiêu Yến Thanh khó khăn thốt mấy chữ.
“Đi .”
Vân Hướng Vãn giơ tay lau mồ hôi chảy mắt, mũi chân dùng lực điểm xuống mặt đất, trong nháy mắt vượt qua Tiêu Yến Thanh.
Người tại chỗ, tranh thủ vài giây nghỉ ngơi, đợi khi đều vượt qua mới theo .
Vân Hướng Vãn thả thần thức , Ngưng Khí tầng sáu, phạm vi dò xét thần thức của nàng thể đạt tới một dặm xung quanh.
Cách một dặm nữa là đỉnh núi.
Vân Hướng Vãn nảy ý định, vòng mạn sườn cẩn thận thăm dò, khi xác định trong vòng một km bất kỳ nguy hiểm nào, nàng quyết định dẫn bọn trẻ một leo lên đỉnh núi mới nghỉ ngơi.
Đến lúc đó, thể lực của bọn trẻ chắc chắn cạn kiệt.
Lúc , để linh lực nhập thể, luyện gân cốt, sẽ đạt hiệu quả luyện thể nhất.
Thế là, nàng dùng thần thức truyền âm.
“Các con, cố lên!
Một thôi, chúng lên tới đỉnh núi là thể nghỉ ngơi !”
Lời thốt , bốn đứa trẻ dù đang mệt mỏi rã rời vẫn bùng phát một đợt tăng tốc, nhưng thời gian bùng phát cực kỳ ngắn ngủi.
Chín trăm mét——
Tám trăm mét——
Sáu trăm mét——
C-ơ th-ể của cặp sinh đôi lảo đảo, mắt thấy sắp tới giới hạn.
trạng thái của Tiêu Yến Thanh và Tiêu Yến Lăng vẫn còn , đặc biệt là Tiểu Lăng, kiếm cốt lưng tỏa sáng lấp lánh, đang ngừng cung cấp năng lượng cho .
Vân Hướng Vãn thấy , giao vị trí dẫn đầu cho , đó từ từ tiến gần Tiêu Huyền Lăng và Tiêu Dư Vi.
Tiêu Yến Thanh thấy nàng tới, thở phào nhẹ nhõm.
Thể lực của cạn kiệt, cho nên tự tin thể bảo vệ ngay lập tức khi bọn chúng xảy chuyện.
Vân Hướng Vãn mỉm gật đầu với .
Ra hiệu mấy trăm mét cuối cùng , thể yên tâm chạy nước rút.
Còn cặp sinh đôi , cứ giao cho nàng.
Hai con một cái chạm mắt đơn giản ăn ý dời mắt .
Tiêu Yến Thanh bắt đầu dốc lực tăng tốc.
Lúc cách đỉnh núi còn hai trăm mét!
“A!”
lúc , Tiêu Dư Vi bỗng nhiên phát một tiếng hét ngắn ngủi và yếu ớt, như tiếng mèo kêu.
Ngay đó, c-ơ th-ể nàng khống chế mà ngã nhào sang một bên.
“Muội !”
Tiêu Huyền Lăng giật , theo bản năng đưa tay cứu nhà .
sức lực của cũng tiêu hao sạch sẽ, c-ơ th-ể mệt mỏi khiến hành động theo kịp suy nghĩ, chỉ thể trơ mắt Tiêu Dư Vi úp mặt xuống đống đ-á vụn mặt đất.
Khoảnh khắc đó, đồng t.ử co rút , khắp bừng lên kim quang!
Linh lực lưu chuyển cấp tốc khiến tốc độ của nhanh hơn, thế là Tiêu Huyền Lăng đột ngột lao về phía , trực tiếp đẩy Tiêu Dư Vi , còn bản thì ngã về phía phiến đ-á nhọn .
Dù bản thương, cũng tuyệt đối để thương ở mặt!
Tiêu Huyền Lăng nhắm c.h.ặ.t mắt .
giây tiếp theo, cảm thấy một cánh tay mạnh mẽ nhấc bổng lên, ngay đó trời đất cuồng, mùi hương quen thuộc truyền đến.
Cảm giác an , là nương!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-ta-tro-thanh-me-cua-cac-dai-ma-dau-tam-gioi/chuong-44.html.]
còn kịp vui mừng nghĩ tới Tiêu Dư Vi.
Bản cứu , nhưng còn thì ?
Tiêu Huyền Lăng vội vàng mở mắt , ngờ chạm một đôi mắt đen láy tròn xoe giống hệt .
“Tam ca!”
Tiêu Dư Vi hai mắt sáng rực, thấy chút sợ hãi nào, ngược còn vẻ hưng phấn.
Nương nãy thật sự là quá ngầu !
“Muội là .”
Tiêu Huyền Lăng thở phào nhẹ nhõm.
Vừa nãy mà thực sự va phiến đ-á nhọn thì mặt mũi sẽ hủy hoại mất.
May mà nương, thời khắc mấu chốt tay cứu cả hai đứa.
Bọn họ đang nương kẹp mỗi bên nách một đứa.
Vân Hướng Vãn tìm một chỗ tương đối bằng phẳng đặt hai đứa xuống.
“Nương, xin ...”
Tiêu Huyền Lăng chỉ cảm thấy vô dụng, thế là ngay lập tức xin Vân Hướng Vãn.
“Tay chân các con nhỏ xíu thế , thể chạy tới đây là lợi hại .”
Vân Hướng Vãn giơ tay nhẹ nhàng nặn mặt , hề trách móc, là khích lệ và tán thưởng.
“Tuy nhiên, đoạn đường cuối cùng , nương vẫn hy vọng các con thể tự leo lên.
Vượt qua chính , mới thể tiến bước hơn.”
Cặp sinh đôi , lập tức như tiêm m-áu gà, hồng hộc leo lên phía .
Mà hai đứa lớn thấy , một cái cũng tiếp tục leo lên đỉnh.
Chỉ còn Vân Hướng Vãn lẳng lặng xoa xoa thắt lưng , ơi, đau thật sự.
Nàng dùng linh lực xoa dịu một phen, chắc cũng tính là gian lận nhỉ?
“Hà... hà...”
Vân Hướng Vãn khi leo lên đỉnh núi, thấy bọn trẻ đứa nào đứa nấy vật đất thở dốc hồng hộc.
Nàng cũng đặt m-ông xuống, khoảnh khắc , nàng dài đó.
nàng vẫn dùng tay cứng rắn kéo đôi chân về, xếp bằng .
“Các con, lúc thể vận dụng linh lực .
Tu luyện , để linh lực chảy tràn khắp c-ơ th-ể chúng .
Cứ tiếp tục như , tốc độ điều động linh lực của chúng sẽ ngày càng nhanh, chỉ đ-ánh đó, mới thể ở vị trí bất bại trong chiến đấu.”
Vân Hướng Vãn xong, từ trong gian lấy một lọ Hồi Linh Đan, ném cho mỗi đứa một viên.
“Đây là Hồi Linh Đan, thể giúp chúng nhanh ch.óng khôi phục trạng thái đỉnh cao.”
“Vâng, thưa nương.”
Bọn trẻ ngoan ngoãn đáp lời, nhận lấy Hồi Linh Đan nuốt nhanh bụng, đó mặc kệ thở vẫn còn dồn dập, xếp bằng , bước trạng thái tu luyện.
C-ơ th-ể cạn kiệt sức lực như một quả bóng xẹp lép, mà linh lực chính là khí.
Khi van ý niệm mở , linh khí lập tức như nước lũ xông về các nơi c-ơ th-ể, cơ bắp gân cốt dọc đường lập tức sinh một cảm giác tê tê ngứa ngứa.
Đó là linh lực đang chữa lành cơ bắp gân cốt tổn thương, khiến chúng trở nên dẻo dai và mạnh mẽ hơn.
Khoảng một khắc , Vân Hướng Vãn “xoạt” một tiếng mở bừng hai mắt.
“Khịt khịt... hừ hừ...”
Đây là tiếng của Hừ Hừ thú!
Vân Hướng Vãn quét thần thức một cái, liền thấy cách đó năm sáu trăm mét, một con Hừ Hừ thú trưởng thành đang lao nhanh về phía bên .
Thân hình nó dài bốn mét, cao một mét năm, răng nanh vươn từ khóe miệng dài tới gần một mét.
Khi nó chạy, cát bụi mịt mù.
Những cái cây nhỏ chắn đường trực tiếp nó tông gãy như bã đậu.
Chẳng khác nào một chiếc xe tăng di động .
Trong lòng Vân Hướng Vãn chút e ngại, nhưng kỹ , Ngưng Khí tầng hai, thì .
“Nương, cứ bên cạnh quan chiến .
Con Hừ Hừ thú , cứ để chúng con đối phó.”
Lúc , Tiêu Yến Thanh dậy khỏi mặt đất, theo sát phía còn ba đứa trẻ khác.
“Các con chắc chứ?”
Vân Hướng Vãn cũng huấn luyện bọn chúng, nhưng cố gắng áp dụng một phương thức tương đối ôn hòa.
Nay bọn chúng chủ động đề xuất...
Vân Hướng Vãn suy nghĩ một chút, rót linh khí đôi chân, xoay một cái liền nhảy lên một cành cây lớn bên cạnh.
“Vậy các con chú ý an đấy nhé.”
“Nương yên tâm, hôm nay chúng con nhất định sẽ săn con Hừ Hừ thú thịt nướng cho .”
Tiêu Yến Thanh dứt lời, Tiêu Yến Lăng lướt ngoài!
“Khịt khịt!”
Hừ Hừ thú cũng từ trong bụi cỏ nhảy vọt , nó khẽ ngẩng đầu, đôi mắt thú b-ắn hung quang, nhe hàm răng sắc nhọn như hung khí về phía Tiêu Yến Lăng.
Tiêu Yến Lăng thấy , tay vẫy một cái, một tia sét bay v.út , đ-ánh mạnh lên Hừ Hừ thú.
Con vật khựng , đúng lúc , một vòng phong nhận lướt qua mắt Hừ Hừ thú với tốc độ nhanh như chớp.
“Phụt——”
M-áu tươi b-ắn tung tóe ngay lập tức, Hừ Hừ thú phát tiếng gầm giận dữ.
“Cẩn thận!
Phong nhận chỉ rách mí mắt nó thôi, thị lực của Hừ Hừ thú ảnh hưởng .”
Vân Hướng Vãn cành cây thấy rõ ràng, kịp thời cất tiếng nhắc nhở bọn trẻ.
Quả nhiên, con Hừ Hừ thú chọc giận giây tiếp theo tăng tốc độ, lao về phía Tiêu Yến Lăng và Tiêu Yến Thanh đang xông lên phía nhất!
Chỉ bàn về sức mạnh, ngay cả Tiêu Yến Lăng Ngưng Khí tầng ba cũng thể so bì với nó.
Cộng thêm cặp răng nanh dài một mét , một khi trúng đòn, c-ơ th-ể bọn trẻ sẽ xuyên thủng trong nháy mắt!