Nó chần chừ một hai giây, vẫn kiên quyết quấn lấy đầu ngón tay Khương Yểu.
Sợ là điều chắc chắn, nhưng nó càng sợ chủ nhân ch-ết t.h.ả.m kiếm của kẻ thù như kiếp .
Khương Yểu ôm Tuyết U, cả đêm ngủ.
Ngày hôm .
Khương Yểu mang theo quầng thâm mắt đậm đà gọi Tiểu Bảo dậy.
“Bảo bối, hôm nay và bố đưa con ngoài dạo ?"
Tiểu Bảo còn đang ngái ngủ, gật đầu:
“Mẹ ơi, mấy ngày nay thấy ạ?
Con cứ tưởng biến mất ."
Đôi mắt to tròn như quả nho của bé chớp chớp.
Sống mũi Khương Yểu cay cay:
“Sẽ , sẽ bao giờ nữa."
Cô vội đầu , che giấu vẻ thất thần nơi đáy mắt.
Sau khi Khương Yểu và Tiểu Bảo vệ sinh cá nhân xong, liền thấy Tiểu Bạch đợi ngoài cửa từ lâu.
Tiểu Bảo lâu gặp Hoắc Diệp Đường, tự nhiên vô cùng vui mừng, cửa thoát khỏi vòng tay Khương Yểu, chạy về phía Tiểu Bạch.
“Bố ơi, lâu thế bố đến tìm con, bố yêu Tiểu Bảo nữa ?
Hừ, miễn cưỡng cho bố ôm con một cái đấy, ôm con một cái là con tha thứ cho bố."
Ánh mắt Tiểu Bạch lóe lên, chằm chằm Tiểu Bảo.
Đây chính là con của Khương Yểu và Hoắc Diệp Đường ?
Khương Yểu vô cùng căng thẳng, vội chạy tới kéo Tiểu Bảo , trong mắt đầy sự cảnh giác và đề phòng:
“Tiểu Bảo, đừng quậy, bố con sức khỏe , bế nổi con ."
Tiểu Bạch:
...
Anh trông vẻ yếu ớt đến thế ?
“Yểu Yểu, vẫn bế Tiểu Bảo mà."
Dưới sự đề phòng của Khương Yểu, Tiểu Bạch ôm lấy Tiểu Bảo lòng, động tác nhanh gọn, nhanh đến mức Khương Yểu cũng kịp ngăn cản .
C-ơ th-ể đứa trẻ nhỏ xíu, mềm mại, còn vương mùi sữa.
Tiểu Bạch sững sờ trong giây lát, dám dùng lực, sợ dùng sức sẽ tổn thương đứa trẻ.
Tiểu Bảo hiểu chuyện gì, chỉ cảm thấy bố hôm nay dường như dịu dàng hơn khi.
Ừm, gần đây sức khỏe bố , thật đáng thương.
Nghĩ đến đây, Tiểu Bảo nghĩ là tặng bố một cái hôn cổ vũ đầy tình yêu nhỉ, thế là bé nhoài hôn nhẹ lên má .
Tiểu Bạch hình tại chỗ, niềm vui vô hạn dâng trào từ sâu trong đáy lòng.
Hóa , đây chính là niềm hạnh phúc khi con ?
Khương Yểu tê liệt , thôi bỏ , cái bộ dạng từng thấy sự đời của đóa mẫu đơn , chắc là thuộc hạ kém cỏi nhất trướng Đọa Thần .
Tiểu Bạch đưa Khương Yểu và Tiểu Bảo công viên giải trí, ba chơi hết tất cả các trò trong công viên cho đến khi công viên đóng cửa buổi tối.
Tiểu Bảo như thể chơi đến phát điên, đôi mắt sáng lấp lánh, trán cũng lấm tấm mồ hôi.
Trên suốt quãng đường , sự chú ý của Tiểu Bạch đều đặt Tiểu Bảo, gần như là cầu gì nấy, thậm chí còn để Tiểu Bảo lên cổ .
Tâm trạng Khương Yểu chút phức tạp.
Trên đường đưa họ về nhà, Tiểu Bảo ngủ , trong xe phát bản nhạc nhẹ nhàng êm dịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-nu-phao-hoi-chi-muon-lam-giau/chuong-332.html.]
“Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất trong đời , cảm ơn em, Yểu Yểu."
Đôi mắt trong trẻo lạnh lùng của Tiểu Bạch mang theo ấm, chân thành Khương Yểu.
Cũng lạ thật, rõ ràng là khuôn mặt giống hệt Hoắc Diệp Đường, mà thể nhận ngay đây là hai khác .
Khương Yểu mím môi:
“Vậy, điều kiện thứ ba thì ?"
Yết hầu đàn ông chuyển động, trầm ngâm một lát mỉm lên tiếng:
“Sau sẽ cho em ."
Trong mắt là những cảm xúc cuộn trào mà Khương Yểu hiểu nổi.
“Ba ngày nữa, thư viện dòng chính của Dược Tông mở cửa, đến đó, sẽ thứ em ."
Người đàn ông để câu lái xe mất dạng.
Khương Yểu ôm Tiểu Bảo đang ngủ say, đàn ông bí ẩn rời , ánh mắt ngưng tụ.
Ba ngày .
Quả nhiên, Dược Tông phái thông báo cho Khương Yểu thư viện.
Khương Yểu giao Tiểu Bảo cho Lâm phu nhân trông coi, cô thiết khoác tay Lâm phu nhân:
“Mẹ nuôi, con giao Tiểu Bảo cho chăm sóc, vạn nhất... vạn nhất con về ngay , thì với thằng bé là con xa một chuyến.
Giang Nguyệt còn quá trẻ, con sợ nó chăm sóc cho Tiểu Bảo."
Mặc dù Lâm phu nhân cũng tò mò, tại Khương Yểu tình cảm sâu đậm với con của Hoắc Diệp Đường như , nhưng bà thông minh hỏi thêm gì nữa.
Lâm phu nhân vô cùng yêu quý Tiểu Bảo, bà vốn con, giờ thì khỏi , bà vui vẻ đến mức nào.
Đắm chìm trong niềm vui nuôi dạy trẻ, Lâm phu nhân hề nhận sự bất thường của Khương Yểu.
Khương Yểu hôn lên khuôn mặt non nớt của Tiểu Bảo, ánh mắt lộ vài phần nỡ.
Cô nhét mấy lá bùa túi Tiểu Bảo, nhỏ giọng dặn dò:
“Ngoài bà Lâm , ai cũng tin, ?"
Tiểu Bảo thông minh, bé lo lắng kéo kéo tay áo Khương Yểu, trong mắt đầy vẻ lo âu, gật đầu thật mạnh....
Khi đến thư viện, Khương Yên Nhiên và Khương Hành đến nơi.
Khương Yểu thấy Khương Hành thì đôi mắt sáng lên.
Cô như để ý, dùng mật âm truyền tai:
“Đại ca, nhị ca mất tích !!
Đọa Thần bắt Hoắc mỹ nhân, hôm nay ở thư viện khả năng sẽ tay."
Sắc mặt Khương Hành đanh , đây tuyệt đối tin .
Cha vẫn về, phận Đọa Thần hiện vẫn điều tra ...
Cho dù trong lòng lo lắng, nhưng vẻ mặt vẫn bình thản, bất kể là ai, kiếp ai cũng thể hại Khương Yểu dù chỉ một chút.
Hôm nay Khương Yên Nhiên mặc một chiếc váy đen tay, mặt trang điểm khói nhạt, khác hẳn với hình ảnh “hoa sen trắng" ngày thường.
Nhìn thấy Khương Yểu đến, khóe môi Khương Yên Nhiên cong lên một nụ đầy ác ý:
“Hôm nay thật là một ngày đáng mong chờ, đúng ?"
Khương Yểu mỉm :
“ , nhưng chị sẽ sớm nổi ."
Dù thế nào nữa, phụ nữ chướng mắt , cô giải quyết ngay lập tức.
Chú Anh dẫn theo A Nhã đến muộn, bước chân ông mạnh mẽ, râu tóc bạc phơ, ánh mắt trong sáng.
“Ta tuyên bố, thư viện chính thức mở cửa, thư viện tổng cộng ba tầng, ba các con chỉ phép hai tầng đầu, tầng thứ ba là cấm địa của Dược Tông, đó bố trí đầy các cấm chế do tông chủ Dược Tông thiết lập, nếu cố tình xông , tự gánh hậu quả."