Hai hẹn chiều mai Trương Quang Hương sẽ chuyển qua ở. Sầm Bách liên tục lời cảm ơn, từ trong túi móc một phong bao lì xì: "Cái cầm lấy ạ."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Trương Quang Hương sờ thấy bên trong tiền ít nhất cũng một trăm đồng. Con rể thương con gái bà như , tham tiền nhà bà, trong lòng bà vui như mở cờ, tự nhiên càng thể nhận: "Tấm lòng thì xin nhận."
"Tiền con cầm về , thế thì khách sáo quá."
Sầm Bách kiên trì, chi tiêu hai tháng thể để vợ một bỏ : "Mẹ, cầm lấy ạ."
Trương Quang Hương: "Cầm về cầm về, bằng qua nhà con chăm Tuyết Trinh đấy."
Sầm Bách đành thu tiền về. Trên đường về mua ít đồ dự trữ. Chờ Tô Tuyết Trinh về đến nhà, phát hiện trong nhà cũng dọn dẹp một lượt, cô vô cùng buồn bực, tìm thấy Sầm Bách đang cắt cái gì, hỏi: "Hôm nay về sớm thế ?"
Sầm Bách dừng tay: "Em xuống ."
Tình huống gì đây?
Tô Tuyết Trinh vẻ mặt ngơ ngác xuống, chờ giải thích.
Sầm Bách đem những lời tối nay ở chỗ Trương Quang Hương một mặt cô: "Chiều nay qua nhà , nhờ hai tháng qua đây chăm sóc em một thời gian."
Tô Tuyết Trinh trợn tròn mắt. Từ khi kết hôn đến giờ hai bao giờ xa lâu như . Hiện tại cô còn đang mang thai, tức khắc cảm thấy trong lòng chua xót. Biết rõ đây là việc nên nhưng vẫn khỏi đỏ hoe mắt.
Hai tháng lận, chờ về, con khi đạp .
Sầm Bách thấy phản ứng của cô càng thêm đau lòng, hoảng hốt vô cùng, vội vàng ôm cô lòng, giọng ôn nhu: "Anh cũng với bố . Có chuyện gì thể trả lời kịp thời, em đừng sợ phiền mà cố chịu đựng, gì kịp thời gọi điện cho nhà tìm sự giúp đỡ."
Tô Tuyết Trinh mang theo nức nở "" một tiếng, lúc cảm xúc đặc biệt yếu đuối.
Cô m.a.n.g t.h.a.i đôi, hai tháng đầu bụng so với m.a.n.g t.h.a.i đơn còn rõ, qua tháng thứ hai bụng sẽ lộ rõ, còn , chắc chắn sẽ vất vả vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-nhat-ky-nuoi-con-hang-ngay-cua-vo-chong-cong-nhan-vien-chuc-thap-nien-70/chuong-67.html.]
Sầm Bách dù nỡ cũng chỉ thể chấp hành nhiệm vụ, đây là công việc của . Hắn chỉ thể dặn dò vợ những điều cần chú ý hết đến khác, dỗ dành nửa ngày tâm trạng Tô Tuyết Trinh mới bình đôi chút. Ăn chút cơm tối, vốn ăn, cơm chiều miệng càng vô vị, cô miễn cưỡng ăn một ít.
Ăn xong cô trầm mặc giúp thu dọn hành lý: "Lần chắc nguy hiểm gì nhỉ?"
"Không , bọn là hai Cục Công an liên hợp phá án, về mặt nhân lực chắc chắn đủ."
Sầm Bách lải nhải: "Chỉ lo cho em thôi, chờ về con cũng hơn bốn tháng , ngày thường cẩn thận hơn chút."
Sầm Bách chuyến tàu chiều. Sáng sớm khi ăn sáng ở nhà, đạp xe đưa cô đến bệnh viện . Qua một đêm, cảm xúc của Tô Tuyết Trinh định hơn nhiều. Giờ ngẫm cảm giác tối qua quá, thể là do m.a.n.g t.h.a.i nên cảm xúc nhất thời dâng trào. Lúc cô thể chào tạm biệt : "Về , đến nơi nhớ gọi điện cho em."
"Anh sẽ thành nhiệm vụ xuất sắc trở về."
Sầm Bách gần ôm cô, hôn lên trán cô, dáng ông bố già lải nhải: "Ăn uống cho , ngủ cho ngon nhé."
Còn dây dưa nữa lát cô xúc động, còn nữa đây. Tô Tuyết Trinh vội vàng ngừng : "Sắp muộn , em đây."
"Anh đường cẩn thận."
Sầm Bách theo cô lên lầu mới xoay rời .
Tô Tuyết Trinh thời gian chìm đắm quá lâu trong nỗi buồn ly biệt vợ chồng, nhanh công việc cuốn lấy cô, căn bản nửa điểm tâm trí để phân tâm việc riêng.
Sắp đến giờ tan tầm về nhà, nghĩ đến lát nữa về thể thấy Trương Quang Hương ở nhà cô cũng thấy vui vui. Cô ghé tiệm cơm quốc doanh xách nửa con gà luộc nước muối mang về. Xe dừng , Trương Quang Hương tiếng động từ bếp , thấy con gái thì hết sức vui mừng: "Về đấy !"
Ngay đó bà thấy đồ cô xách tay, mắt híp , sắc bén hẳn lên: "Tiểu Bách với con là hôm nay qua đây ? Sao mua đồ ăn về!"