Xuyên sách: Nhật ký nuôi con hàng ngày của vợ chồng công nhân viên chức thập niên 70. - Chương 259

Cập nhật lúc: 2026-01-11 09:03:20
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Hiển Quốc mổ cả ngày, sớm mệt mỏi, ngáp ngắn ngáp dài, dậy: “Con cũng ngủ sớm nhé.”

 

“Vâng, bố mau ngủ ạ.”

 

Tô Tuyết Trinh tiễn bố xong, hai con đang ngủ, xoay bên cửa sổ sách đợi. Thời gian trôi qua từng chút một, mãi đến 11 giờ đêm, cô thực sự buồn ngủ chịu , chỉ cởi áo bông dày bên ngoài , mặc áo len và quần bông lên giường ngủ.

 

Thời gian trôi qua bao lâu, cửa lớn đột nhiên đập dồn dập. Tô Tuyết Trinh ngủ sâu, tiếng đập đầu tiên vang lên cô tỉnh, khoác áo vội vàng xuống mở cửa. Cô còn tưởng Sầm Bách về, nhưng giọng là Bành Lập Chính ở cửa hàng tạp hóa, trong lòng tưởng ông xảy chuyện gì, bước chân càng thêm rối loạn.

 

Bành Lập Chính đập cửa ầm ầm, nghĩ đến chuyện quan trọng liên quan đến tính mạng, hét đến lạc cả giọng: “Bác sĩ Tô! Bác sĩ Tô! Bệnh viện gọi điện tới!”

 

Tô Tuyết Trinh thở hồng hộc mở cửa: “Bệnh viện ạ?”

 

Bành Lập Chính nửa đêm tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức, nội dung liền vội vàng chạy tới tìm cô, giọng gấp: “ , khoa Nhi bệnh viện Nhân dân, bảo là khu lán trại xảy hỏa hoạn lớn, thương vong nặng nề, cấp cứu đủ , cần kíp cô chi viện ngay.”

 

Bành Lập Chính gây tiếng động quá lớn, Bình Bình An An đang ngủ đ.á.n.h thức, bên cạnh lớn nên bất an toáng lên. Tô Tuyết Trinh phản ứng , lên lầu một cái, lập tức trả lời ông: “Được, qua đó ngay đây.”

 

Bành Lập Chính thông báo xong mới về ngủ tiếp.

 

Tô Tuyết Trinh chạy huỳnh huỵch lên lầu. Trương Quang Hương và Tô Hiển Quốc tiếng của trẻ con đ.á.n.h thức, đang dỗ Bình Bình và An An, thấy cô vội vàng hỏi: “Sao thế con?”

 

“Bệnh viện ca cấp cứu, con qua đó một chuyến.”

 

Đến bác sĩ đang nghỉ sinh cũng triệu tập về thì chắc chắn lượng thương trong vụ vượt quá khả năng tải của bệnh viện. Tô Tuyết Trinh kịp ôm con, đau lòng thoáng qua, nhanh như s.ú.n.g liên thanh dặn dò: “Sữa bột đó con thử cho ăn một hai , các con bài xích . Lát nữa con đói thì bố pha sữa bột cho các cháu, bình sữa con đ.á.n.h dấu vạch, cứ theo vạch đó mà pha ạ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-nhat-ky-nuoi-con-hang-ngay-cua-vo-chong-cong-nhan-vien-chuc-thap-nien-70/chuong-259.html.]

“Con sẽ cố gắng về sớm nhất thể.”

 

Nửa đêm nửa hôm, chuyện gì thế ?!

 

Trương Quang Hương còn kịp hai câu thì Tô Tuyết Trinh chạy biến xuống lầu. Tô Hiển Quốc xong cũng tỉnh táo hẳn. Không ai rõ hơn ông việc bệnh viện gọi một bác sĩ đang nghỉ sinh về ý nghĩa gì. Hơn nữa nếu bệnh viện Nhân dân quá tải thì bệnh viện Phụ 1 nơi ông việc lúc chắc chắn cũng chẳng khá hơn là bao. Có thể do ông chuyển đến nhà con rể nên nhận điện thoại.

 

“Bố cũng về bệnh viện một chuyến.”

 

Tô Hiển Quốc đặt cháu xuống, nhanh ch.óng về phòng quần áo, cũng xuống lầu chạy vội đến bệnh viện Phụ 1.

 

Trương Quang Hương một dỗ hai đứa trẻ, còn lo lắng cho chồng con, run rẩy. Bà cầm lấy cái trống bỏi Tô Tuyết Trinh dùng dỗ con, lắc dỗ, giọng nôn nóng, run run: “Bình Bình An An đừng nào, chúng chơi cái nhé?”

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

Trẻ con cảm nhận cảm xúc của lớn rõ ràng. Bình Bình và An An lây cảm xúc căng thẳng của bà, càng dỗ càng nín.

 

Từ lúc sinh đến giờ long phụng t.h.a.i luôn do Tô Tuyết Trinh chăm sóc, Trương Quang Hương từng chăm sóc chúng một . Trong cảnh tâm trạng vốn căng thẳng, trẻ con , mức độ căng thẳng càng lên đến đỉnh điểm, đầu như nổ tung, nhất thời quên hết bài bản, chân tay luống cuống, càng dỗ con càng to hơn.

 

Thấy Bình Bình và An An đến đỏ lựng mặt, tiếng yếu dần, Trương Quang Hương sợ hãi, ép bình tĩnh . Qua cơn hoảng loạn ban đầu, bà cũng dần trấn tĩnh, nghĩ đến việc cho chúng ngửi mùi bố , bèn bế sang chỗ hai vợ chồng ngủ, đắp chăn của họ lên.

 

Giọng bà bình tĩnh hơn nhiều, tay vỗ nhẹ qua lớp chăn, khẽ dỗ dành: “Là bà ngoại đây mà, bà ngoại chơi với các con nhé?”

 

Bình Bình nhạy cảm với mùi nhất, tuy lúc bố ở bên cạnh nhưng mùi trong chăn nồng đậm, bé dần nín , đưa tay với lấy em gái. Trương Quang Hương thấy bèn bế hai đứa sát gần hơn.

 

 

 

 

Loading...