Xuyên sách: Nhật ký nuôi con hàng ngày của vợ chồng công nhân viên chức thập niên 70. - Chương 24

Cập nhật lúc: 2026-01-09 10:10:13
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Tuyết Trinh t.h.a.i ."

 

cũng sắp cha của hai đứa trẻ, trưởng thành hơn chút, Sầm Bách cố gắng kìm nén vẻ mặt quá mức vui sướng, giữ bình tĩnh tiếp: "Là song thai."

 

"Thật... thật hả?" Lâu Quế Lan kinh ngạc đến mức lắp bắp: "Đã kiểm tra ?"

 

"Vâng, con tận mắt thấy mà, tuy còn nhỏ nhưng thể thấy đại khái đầu và tay chân ." Sầm Bách nhớ hình ảnh hai đứa bé đối diện , trong mắt toát lên niềm tự hào và thỏa mãn của đầu cha.

 

"Tuyết Trinh thế nào ? Trạng thái ? Ốm nghén nghiêm trọng ?"

 

Vợ chồng son khi cưới sống chung với ông bà, Lâu Quế Lan tình hình hai đứa thế nào. Nghĩ đến hai đứa tuổi còn trẻ, trong lòng bà đặc biệt yên tâm: "Không , tối nay vẫn qua chỗ con xem , con là đứa thiếu một sợi dây thần kinh, chăm sóc khác."

 

"Không , thứ đều mà."

 

Sầm Bách sợ nhất là lớn chuyện. Lâu Quế Lan cưng chiều con cái đến tận trời, đến giờ trong nhà vẫn còn giữ quần áo đồ chơi lúc nhỏ của ba em. Anh vội kéo : "Đã bảo chủ nhật gặp mà, giờ qua ngược sợ đấy."

 

Lâu Quế Lan tính tình hấp tấp, lập tức chạy bếp lấy đồ: "Đây là dẻ sườn bò ba con mới xách về tối qua, con mang về hầm cho Tuyết Trinh ăn. Còn cả hạt óc ch.ó Tiểu Phong mua đợt nữa, bổ não lắm, cũng mang về ."

 

Vừa dọn một túi nhỏ. Sầm Bách nhà thấy bà còn đang lục tủ bát, vội ngăn : "Không cần , nhà con đủ cả , thiếu gì thì tự mua mà."

 

"Ngốc chứ, vợ con bảo con về thông báo mà con định tay về ?" Lâu Quế Lan đối với đứa con trai ngốc nghếch thật là hận rèn sắt thành thép. Đã về báo tin t.h.a.i mà để Sầm Bách tay về thì nhà chồng bọn họ ăn cũng quá kém cỏi. "Kể cả con hổ thì bọn cũng thấy ngại đấy."

 

"Thịt thà rau dưa thì thôi, mang về con cũng chẳng , trù nghệ của con cũng đấy, chỉ thể đảm bảo thức ăn chín và ăn thôi."

 

Sầm Bách tuy tinh thông đạo đối nhân xử thế nhưng cũng nghĩ tới điểm , chủ yếu là trong nhà thật sự thiếu đồ ăn, về cũng định mua mấy món mặn để ăn mừng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-nhat-ky-nuoi-con-hang-ngay-cua-vo-chong-cong-nhan-vien-chuc-thap-nien-70/chuong-24.html.]

"Không thì học ?" Lâu Quế Lan đ.ấ.m một cái. "Kết hôn thì học cách siêng năng lên."

 

Lâu Quế Lan mà lải nhải thì dứt, Sầm Bách ngẩng đầu đồng hồ thấy sắp 5 giờ, nghĩ chuyện thông báo xong cũng nên về, lập tức chuyển chủ đề: "Mẹ, sắp đến giờ Tuyết Trinh tan , con về đây."

 

"Chủ nhật đừng quên tới nhà cùng ăn cơm nhé, đến lúc đó sẽ chuẩn nhiều trái cây và thức ăn hơn." Lâu Quế Lan yên tâm, vẫn bắt xách một túi óc ch.ó về, dặn dò thêm nữa: "Đầu óc linh hoạt lên chút, đừng ngốc nghếch."

 

Sầm Bách liên tục gật đầu. Trên đường về, mua thêm bốn món ăn, cơ bản đều là những món Tô Tuyết Trinh thích.

 

Bên , Tô Tuyết Trinh cũng trải qua một buổi chiều cực kỳ bận rộn. Liên tiếp hai ca phẫu thuật, t.h.u.ố.c tê hết tác dụng, bệnh nhân ồn ào kêu đau trong phòng bệnh, tiếng to hơn tiếng , cả căn phòng bao trùm trong tiếng la hét.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Thuốc giảm đau đối với trẻ em thể dùng liều lượng quá nhiều, nếu dễ gây tác dụng phụ. Tô Tuyết Trinh chỉ thể bảo phụ tìm cách chuyển hướng sự chú ý của trẻ, chơi cùng con. Cuối cùng lẽ do gào mệt, hai đứa trẻ hơn một tiếng mới chịu ngừng nghỉ.

 

Tô Tuyết Trinh tranh thủ khi tan gọi điện cho cha là Tô Hiển Quốc. Đầu dây bên vang lên vài tiếng bíp nhanh ch.óng bắt máy: "A lô, ai đấy?"

 

"Ba, con là Tuyết Trinh đây."

 

Giọng Tô Hiển Quốc nhẹ nhàng hẳn lên: "Tuyết Trinh , thế con?"

 

Giọng Tô Tuyết Trinh mềm mại: "Chủ nhật ba rảnh ? Cùng tới nhà con một chuyến, hai nhà chúng tụ tập ăn bữa cơm."

 

"Mấy giờ? Chủ nhật trong viện buổi hội thảo ba tham gia, chắc đến 5 giờ chiều mới xong."

 

"Chỉ cần ba tới trong ngày là , muộn chút cũng , cũng chuyện gì to tát lắm."

 

 

 

 

Loading...