Xuyên sách: Nhật ký nuôi con hàng ngày của vợ chồng công nhân viên chức thập niên 70. - Chương 226

Cập nhật lúc: 2026-01-11 03:20:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Vừa sinh xong thì bố tới, cô vẫn còn ở phòng sinh.”

 

lúc trông con, Sầm Bách rời một lát cũng , đến bên ngoài phòng sinh đợi Tô Tuyết Trinh , liền : “Bố , ở đây trông cháu, con xem Tuyết Trinh thế nào.”

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

“Được, con mau !”

 

Ra khỏi phòng bệnh thể cùng, Lâu Quế Lan sợ đàn ông con trai việc chu đáo, “Mẹ cùng con.”

 

Trương Quang Hương nhớ tới chuyện khi sinh Tô Tuyết Trinh dặn bà đặt cô ở vị trí ưu tiên một, cũng theo: “ cũng !”

 

Sầm Kiến Quân ngượng ngùng: “Thế một trông nổi.”

 

Trương Quang Hương đề nghị: “Chị Quế Lan, chị ở đây trông cháu , đón Tuyết Trinh.”

 

Lúc thì chồng và đẻ phân lượng vẫn khác , Trương Quang Hương chắc chắn là , Lâu Quế Lan đành nhường bà: “Được , hai mau .”

 

Trương Quang Hương bước chân vội vã cùng Sầm Bách đến cửa phòng sinh đợi Tô Tuyết Trinh. Hai đợi hơn hai mươi phút , Tô Tuyết Trinh đẩy , tóc tai rối bời, vẫn tỉnh táo nhưng cảm giác như rút cạn sức lực, mệt mỏi rã rời, đau nhức.

 

Sầm Bách thấy liền vội vàng chạy tới, cúi hôn lên trán Tô Tuyết Trinh, giọng nhẹ nhàng: “Vất vả cho em .”

 

So với lúc sinh nở , cơn đau lúc chẳng thấm , Tô Tuyết Trinh vẫn thể chuyện, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Con ?”

 

“Ở phòng bệnh, bố đang trông .”

 

Sinh nở đối với phụ nữ cũng coi như dạo qua quỷ môn quan một vòng, Trương Quang Hương xót xa thôi: “Người ngợm thế nào con?”

 

Bản trải qua một sinh nở, Tô Tuyết Trinh mới càng thấu hiểu sâu sắc nỗi vất vả của năm xưa khi sinh , cô với bà: “Con ạ.”

 

Hỏi han đơn giản vài câu, y tá đẩy Tô Tuyết Trinh về phòng bệnh. Vừa đến nơi, Lâu Quế Lan và Sầm Kiến Quân lập tức đón lấy: “Vất vả quá, vất vả quá, nhất định tẩm bổ cho thật .”

 

Sầm Bách bế Tô Tuyết Trinh đặt lên giường bệnh. Sau khi xuống, cô kìm lòng hai con, từ từ dậy, vươn tay về phía xe đẩy: “Cho em bế con một cái.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-nhat-ky-nuoi-con-hang-ngay-cua-vo-chong-cong-nhan-vien-chuc-thap-nien-70/chuong-226.html.]

Sầm Bách bước tới, cúi bế bé em nhỏ hơn lên, đưa lòng cô: “Đây là em gái.”

 

Tô Tuyết Trinh ôm con lòng, cẩn thận sờ nhẹ mái tóc của con gái, dịu dàng chào hỏi: “Là đây!”

 

Cô bé nhanh nhận thở quen thuộc, cái mũi cọ cọ, từ từ mở mắt.

 

Trương Quang Hương ngạc nhiên vui mừng: “Bé thế mắt hai mí , mỹ nhân tương lai.”

 

“Mở mắt kìa, cũng xem chút.”

 

Giai đoạn trẻ con chỉ cần duỗi cái tay thôi lớn cũng thấy lạ lẫm thích thú, cháu mở mắt, Lâu Quế Lan cũng vội vàng xem: “Cháu gái bà quá mất.”

 

Hai đứa trẻ tuy sinh non, nhưng trong t.h.a.i kỳ Tô Tuyết Trinh tẩm bổ nên sinh trông đặc biệt bụ bẫm, tóc đen, lông mày nhạt, đôi mắt như chú nai con lạc rừng buổi sớm, cái miệng nhỏ hồng hồng đang chu lên.

 

Tô Tuyết Trinh ôm con gái xong chuyển sang ôm con trai. Con trai nặng hơn con gái, ôm lòng là cảm nhận ngay. Thằng bé lông mày cứ nhíu , dường như vẫn hài lòng lắm vì chào đời sớm thế . Cô dùng ngón tay vuốt phẳng lông mày con, trêu đùa: “Sao thế? Không vui con?”

 

Sầm Bách đoán chắc con đói bụng, b.ú sữa, nhưng gì thì lớn cũng ăn no , bảo cô: “Lát nữa hẵng ôm, em ăn chút cơm .”

 

đúng, với bà thông gia về nhà nấu một bát trứng gà đường đỏ, còn sườn xào chua ngọt con thích nhất, canh gà cũng uống một chút.”

 

Lâu Quế Lan vội vàng mở hộp cơm bên cạnh , vì mới nấu xong lâu nên sờ vẫn còn nóng hổi.

 

Sầm Bách dùng khăn lau bàn, kê lên mặt cô: “Ăn cơm em.”

 

Ăn no mới sức và dinh dưỡng để cho con b.ú, Tô Tuyết Trinh điều gì đang chờ đợi nên cũng khách sáo, cầm đũa lên ăn ngay.

 

“Bố , đều ăn ạ?”

 

Trong phòng bệnh để là đủ , Sầm Bách sang ba vị phụ , : “Nếu ăn thì tiệm cơm ăn chút gì ạ.”

 

 

 

 

Loading...