Tô Tuyết Trinh cởi áo khoác, mặc một chiếc áo len dày, ghế ngoài sân xem cắt râu tôm: “Ngày mai cũng nghỉ đúng ?”
“Ừ, trong đội bắt bọn tuần tra.”
Sầm Bách cầm kéo cắt bỏ râu và chân tôm vướng víu, dùng tăm tre rút chỉ tôm, đó ném từng con cái chậu sạch.
Hai ngày đầu Quốc khánh thời gian nghỉ ngơi. Quốc khánh chỉ tiệc tùng mà còn diễu hành chúc mừng, tham gia đông, hiện trường cần duy trì trật tự nên cảnh sát cũng nghỉ.
Tô Tuyết Trinh định bảo hôm qua canh nhạt, hôm nay cho thêm tí muối thì trong sân vang lên một tiếng “Ha!” lanh lảnh. Không chỉ cô giật mà hai đứa trẻ trong bụng cũng đột nhiên đạp loạn xạ. Tô Tuyết Trinh vội vàng vuốt bụng trấn an: “Không , đừng sợ.”
Cô chậm rãi dậy khỏi ghế về phía phát tiếng động, thấy giữa đại viện ba bé đang cầm thương tua đỏ ồn ào. Lương Ân Dương bước khỏi hàng, cau mày tỏ vẻ vô cùng hài lòng: “Dựa mà ? Xét về biểu hiện thì tớ , còn nếu xét tuổi tác thì cũng chẳng đến lượt !”
Cậu bé chỉ tay về phía Thang Thiên Dật đang im lặng bên cạnh.
Tiền Hải bá đạo quen thói: “Tớ cứ thích đấy!”
“Anh tớ hát !”
“Cậu chơi !”
Lương Ân Dương tức ách: “Hứ, rõ ràng cô giáo bảo tớ đầu hàng mà!”
“Đó là vì trai!”
Tiền Hải vốn ghét cô giáo đó, ngày thường hoạt động gì cũng thích tìm đứa mã lên , nhắc đến càng tức: “Cậu mà một tí thì còn lâu mới chọn !”
Thang Thiên Dật vốn hai đứa lôi cho đủ , tính tình bé ôn hòa, xưa nay thích cãi cọ, chỉ thể lúng túng một bên hai đứa cãi càng lúc càng hăng.
Tô Tuyết Trinh đám trẻ đang chuẩn cho buổi biểu diễn văn nghệ Quốc khánh ngày mai, tập đều bước trong sân . Cô thoáng qua định nhà, nhưng Tiền Hải mắt sắc thấy cô, thầm nghĩ tìm lớn phân xử, liền hét lớn: “Cô ơi, cô đây xem hai đứa cháu rốt cuộc ai biểu hiện hơn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-nhat-ky-nuoi-con-hang-ngay-cua-vo-chong-cong-nhan-vien-chuc-thap-nien-70/chuong-209.html.]
Tô Tuyết Trinh cứ thế gọi qua, đành ghế giám khảo bất đắc dĩ: “Được , từng đứa một nhé.”
Tiền Hải lập tức giơ tay: “Cháu !”
Tô Tuyết Trinh gật đầu: “Bắt đầu !”
Tiền Hải hắng giọng lấy , chạy về cửa nhà để lấy cách, đó vác cây thương tua đỏ hùng dũng oai vệ, khí thế ngút trời đều bước về phía cô, trông như một chú công nhỏ kiêu ngạo, khí thế hăng.
Lương Ân Dương cũng chịu thua kém, chạy huỳnh huỵch về vị trí, cũng một đoạn đều bước tới, tư thế và động tác cứ như một dũng sĩ xung phong nhỏ tuổi.
Hai đứa biểu diễn xong, Tô Tuyết Trinh cũng chẳng phân biệt ai nhất, cảm giác đều sàn sàn như . Cô sang Thang Thiên Dật bên cạnh: “Đến lượt cháu đấy.”
Thang Thiên Dật ngờ còn phần , ngạc nhiên ngẩng đầu lên, đó cũng theo lộ trình của hai bạn đều bước tới.
Bước chân của bé tiết tấu, ngắt quãng như hai đứa , rõ ràng là từng trải qua vài buổi biểu diễn thực tế. Tô Tuyết Trinh bé học lớp 2, đây chắc hẳn tham gia vài buổi biểu diễn tương tự dịp 1/6 Quốc khánh nên kinh nghiệm.
Công bằng mà , Thang Thiên Dật đúng là biểu hiện nhất, nhưng chênh lệch tuổi tác và học tập rành rành đó, cô cũng dám ai nhất, bèn vỗ tay: “Các cháu biểu hiện đều , cô nhất thời cũng nghĩ ai nhất, là luân phiên đầu?”
Tiền Hải mạnh miệng: “Hứ! Vậy cho các hạng nhất một đấy.”
Lương Ân Dương bĩu môi: “Xì, ai thèm nhường chứ!”
Thang Thiên Dật ít tiếp xúc với Tô Tuyết Trinh, bình thường Cốc Hồng Thanh cũng thích cho con trai tiếp xúc với cô, sợ lây cái tính kiêu kỳ, nhưng thực tế tiếp xúc bé thấy tính cách Tô Tuyết Trinh khá , giống lời .
Đều là trẻ con cả, chỉ cần bảo ai là hạng hai là , tất cả cùng đồng hạng nhất, vui vẻ cả làng!
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ