Xuyên sách: Nhật ký nuôi con hàng ngày của vợ chồng công nhân viên chức thập niên 70. - Chương 179

Cập nhật lúc: 2026-01-10 10:13:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giọng nữ sang sảng hào sảng.

 

Tô Tuyết Trinh nhận điện thoại là bác gái Triệu Lệ Hoa: "A lô, bác gái ạ, cháu là Tuyết Trinh đây."

 

Triệu Lệ Hoa thấy liền : "Tuyết Trinh , hôm nay gọi điện cho bác thế?"

 

Gia đình Tô Hiển Minh đều là thấu tình đạt lý, Tô Tuyết Trinh lo họ trách móc nên thẳng: "Là thế ạ, hôm qua chị Uyển Nhi đến khoa Nhi khám bệnh, dẫn theo một đứa bé, là con của rể."

 

"Hả?"

 

Triệu Lệ Hoa sững sờ, phản ứng kịp, hỏi : "Anh rể nào cơ?"

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

"Thì chồng chị Uyển Nhi ạ, việc ở nhà máy gang thép ."

 

"À, hai đứa bé đó bác , là con của trai . Điều kiện trong quân ngũ gian khổ nên mấy năm gửi hai đứa con cho bố chăm sóc."

 

Triệu Lệ Hoa tưởng chuyện gì, tiếp: "Chẳng Uyển Nhi và chồng con bé đang sống chung với bố chồng ! Lâu ngày, hai đứa trẻ thường gọi Uyển Nhi là , chắc con hiểu lầm đấy."

 

"Uyển Nhi cũng thế, chắc năm nay vội con nên cứ để chúng gọi là , còn bảo cái gì mà lợi cho việc mang thai."

 

Lý do cũng hợp lý. Tô Tuyết Trinh nghĩ thầm nhà chú hai đều chuyện thì thôi hỏi thêm nữa, hàn huyên vài câu tình hình gần đây với Triệu Lệ Hoa cúp máy.

 

Buổi chiều kiểm tra phòng, bé Đinh Hỉ phẫu thuật thắt cao túi thoát vị hiện thể xuống giường nhẹ nhàng trong phòng bệnh. Tô Tuyết Trinh kiểm tra vết thương, tình trạng hồi phục cũng khá . Cô hỏi Kiều Ái Hoa bên cạnh: "Gần đây chuyện đại tiện của cháu thế nào?"

 

"Cũng ạ, thi thoảng táo bón chút."

 

"Có thể cho cháu vận động nhẹ nhàng để kích thích nhu động ruột, ăn uống vẫn nên thanh đạm là chính, ăn nhiều rau quả để giữ cho đại tiện thông suốt. Ngoài nếu táo bón, cũng đừng để cháu cố rặn lâu quá, dễ ảnh hưởng đến vết mổ dẫn đến tái phát."

 

Hiện tại vết mổ lành hẳn, vận động mạnh dễ căng túi thoát vị nữa. Tô Tuyết Trinh nhấn mạnh : "Nhất định tránh vận động mạnh."

 

" nhớ ạ."

 

Kiều Ái Hoa gật đầu lia lịa, hỏi: "Vậy bao giờ chúng xuất viện hả bác sĩ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-nhat-ky-nuoi-con-hang-ngay-cua-vo-chong-cong-nhan-vien-chuc-thap-nien-70/chuong-179.html.]

"Quan sát thêm hai ngày nữa nhé."

 

Tô Tuyết Trinh suy nghĩ một chút trả lời.

 

Kiểm tra phòng xong, là một buổi chiều bận rộn. Thời gian trôi nhanh đến tối, Tô Tuyết Trinh ăn tối ở nhà ăn xong thì xuống phòng cấp cứu tầng một trực đêm.

 

Bệnh viện thiếu nhân lực, khó mà thực hiện việc mỗi phòng khám đều trực đêm, chỉ thể cố gắng đảm bảo phòng cấp cứu mỗi đêm hai bác sĩ trực. khoa Cấp cứu chỉ bốn bác sĩ, thể cứ bắt bốn trực mãi , xoay sở nổi.

 

Vì thế bệnh viện thống nhất sắp xếp lịch trực đêm, khoa Nội và khoa Ngoại mỗi bên cử ngẫu nhiên một bác sĩ trực, cũng coi như là giải pháp bất đắc dĩ.

 

Tô Tuyết Trinh thuộc khoa Ngoại, hôm nay trực cùng cô là Dương Hòa Bình của khoa Tim mạch. Khi cô đến, Dương Hòa Bình uống nửa ấm . Thấy cô, ân cần kéo ghế , hỏi: "Mấy tháng em?"

 

Lần hai trực cùng là hai tháng , khi đó Tô Tuyết Trinh rõ bụng bầu.

 

"Sắp năm tháng ạ."

 

Tô Tuyết Trinh kéo ghế thêm chút nữa, từ từ xuống.

 

Nhìn bụng cô thế giống năm tháng. Dương Hòa Bình hít hà một , dậy lấy phích nước rót cho cô cốc nước bằng cốc tráng men: "Sinh đôi ?"

 

Tô Tuyết Trinh nhận lấy, cảm ơn: "Vâng, sinh đôi ạ."

 

"Thế thì còn vất vả dài dài đấy!"

 

Mới năm tháng, đến lúc sinh ít nhất còn hơn ba tháng nữa, m.a.n.g t.h.a.i thực sự vất vả. Dương Hòa Bình vuốt tóc: "Hy vọng đêm nay chúng bình an vô sự!"

 

"Đừng thế ơi, gở đấy."

 

Đối với trực đêm, câu quả thực chẳng khác nào lời nguyền. Tô Tuyết Trinh vội vàng chuyển chủ đề. Hai câu câu chăng chuyện đến tận 11 giờ. Tô Tuyết Trinh nhanh thấy mệt, theo bản năng ngáp một cái.

 

Dương Hòa Bình cảm thấy cô thật sự dễ dàng, hơn nữa đêm nay tính đến giờ vẻ khá yên bình, chẳng bệnh nhân nào. Anh chỉ phòng nghỉ bên cạnh, giục: "Em chợp mắt một lát , ở đây , việc gọi."

 

 

 

 

Loading...