Sầm Bách cô lão Chu mất, liền rảo bước nhanh hơn, đẩy cửa xác nhận nữa: "Lão Chu ?"
"Đi !"
Hứa Thanh Thanh giục nhanh lên: "Chỉ còn thiếu nhà thôi, giờ đang tụ tập ở nhà lão Chu bàn xem tiếp theo gì đấy!"
"Sao đột ngột thế?"
Sầm Bách vội vàng đuổi theo bước chân cô . Hứa Thanh Thanh : " , chuyện chẳng ai ngờ tới cả."
Động tĩnh trong khu tập thể quá lớn, bọn trẻ con cũng đ.á.n.h thức. Triệu Mạn đang ôm Vu Bối Ni trong lòng, sợ con giật , dỗ dành Tiền Hải và Lương Ân Dương ở cửa, bận tối mắt tối mũi: "Mai còn học, các con về ngủ ."
Trẻ con hiểu chuyện, chỉ huyên náo thế chắc chắn chuyện lớn, mà ngủ . Đứa nào mắt cũng mở to thao láo, chu môi hăm hở xem.
Triệu Mạn hát ru dỗ Vu Bối Ni còn bé, lơ là một chút là hai đứa lớn định lẻn trong. Trẻ con nhỏ thế mà thấy c.h.ế.t sẽ gặp ác mộng. Sầm Bách nhanh tay xách cổ hai đứa trẻ , lạnh giọng cảnh cáo: "Nghe lời! Không !"
Ở tuổi , ngoài sợ thầy cô giáo , bọn trẻ sợ nhất là cảnh sát!
Bởi vì hễ chúng chịu ăn cơm là bố dọa: "Không ăn cơm sẽ chú công an bắt đấy."
Tiền Hải và Lương Ân Dương từng thấy Sầm Bách mặc cảnh phục, là cảnh sát, hơn nữa Sầm Bách vốn gương mặt giận mà uy. Bị cảnh cáo một cái, hai đứa trẻ lập tức sợ hãi, nấp lưng Triệu Mạn dám nữa.
Sầm Bách theo Hứa Thanh Thanh nhà. Trong phòng đèn sáng trưng, vài lớn đang . Uông Tình và Cốc Hồng Thanh đang bên cạnh bà cụ chuyện, sợ bà nghĩ quẩn. Lão Chu thẳng tắp giường, mặt phủ một tấm chiếu trúc.
Bốn đàn ông trong khu tập thể đang vây quanh cái bàn bàn bạc chuyện hậu sự. Chẳng ai ngờ ông lão hôm qua còn chia sẻ bánh hoa quế với họ, nửa đêm nay đột ngột .
là thế sự vô thường.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-nhat-ky-nuoi-con-hang-ngay-cua-vo-chong-cong-nhan-vien-chuc-thap-nien-70/chuong-177.html.]
Tiền Thiên Khánh chống tay lên bàn thở dài: "Sao đột ngột thế nhỉ?"
Vu Võ là đầu tiên chạy sang, lúc bà cụ còn tỉnh táo qua vài câu nên cũng chút nguyên nhân, nhẹ giọng : "Đang ngủ ban đêm, hình như là do một ngụm đờm khạc tắc ở cổ họng, thở nổi nên mới tắt thở."
Lương Đại Chí và Thang Kính Thu đều im lặng gì.
Trong khu tập thể ai chẳng lão Chu nghiện t.h.u.ố.c như mạng, phổi sớm hút hỏng , suốt ngày ho với khạc đờm.
Đều là do t.h.u.ố.c lá hại .
Hứa Thanh Thanh trừng mắt Vu Võ một cái, véo tai : "Thấy , cai t.h.u.ố.c cho em nhờ."
Người nghiện t.h.u.ố.c ai chẳng thứ đó hại sức khỏe, nhưng bỏ là bỏ ngay. Lão Chu mới mất mà vợ giục cai t.h.u.ố.c, khác nào trù ẻo c.h.ế.t sớm. Vu Võ dựng lông mày, mắng: "Đang chuyện nhà , đừng lôi !"
Hứa Thanh Thanh mất mặt, trong lòng vui, nhưng nể mặt đang ở đây nên nuốt cục tức xuống.
Mọi trong khu tập thể với nhà lão Chu thích gì, hậu sự chỉ thể giúp đỡ phần nào, chuyện chính vẫn tìm con cái ông về lo liệu. Lương Đại Chí lớn tuổi hơn đám thanh niên một chút, hiểu đạo lý đối nhân xử thế, tự nhiên cầm trịch: "Việc chúng chủ , tìm nhà ông đến lo liệu hậu sự."
Trước già qua đời đều đám ma to, kèn trống inh ỏi, con cháu mặc áo tang lóc đưa tiễn thổ táng. Mấy năm gần đây chính phủ cấm như , đều chuyển sang hỏa táng. Thi thể đưa đến lò hỏa táng, tro cốt gửi ở nhà tang lễ hoặc nhà mang về. Nhiều hủ tục cũng bãi bỏ, quy trình đơn giản hơn nhiều.
Sầm Bách lão Chu một trai một gái, nhưng đều sống chung. Con trai con dâu họ cũng gặp mấy , chỉ lễ tết mới về một chuyến. Cô con gái duy nhất thì xuống nông thôn (thanh niên xung phong), đêm hôm thế chắc chắn liên lạc .
Hắn nhẹ giọng : "Chỉ thể đợi sáng mai liên lạc thôi."
Ngoài nhà lão Chu thì ai con cái họ ở . Mọi đều về phía bà cụ đang một bên. Uông Tình ghé sát nhỏ giọng hỏi: "Thím ơi, thím điện thoại của con trai con gái thím ?"