" , Thư Tân và Xuân Vũ thế nào?"
Tô Tuyết Trinh căn cứ tình hình quan sát mấy ngày nay, thành thật nhận xét: "Xuân Vũ nền tảng lý thuyết khá , nhưng thiếu tự tin. Còn Thư Tân thì chút thích thể hiện, tính cách nóng vội."
Người trẻ tuổi mà, mới chút kiêu ngạo cũng dễ hiểu. Lăng Ngọc Vinh để bụng, tính cô mềm mỏng sợ cô ngại dám nghiêm khắc huấn luyện, bèn nhấn mạnh: "Đừng nể nang mà dám mắng bọn họ, cái gì cần vẫn , phê bình mới tiến bộ."
"Mới đến mà thầy? Em sợ nặng lời quá sẽ mất tính tích cực của các em ."
Khoa Nhi khó khăn lắm mới hai thực tập sinh, Tô Tuyết Trinh cũng họ trụ mà bỏ .
"Nói vài câu nặng lời thì thấm thía gì, bác sĩ tương lai bọn họ còn đối mặt với nhiều thử thách hơn nhiều."
Lăng Ngọc Vinh nhớ năm đó khi Tô Tuyết Trinh mới , cũng ăn ít bài mắng của ông, hai năm trôi qua dần trưởng thành thành một bác sĩ thể độc lập tác chiến. Ông khỏi cảm thán: "Nếu chút thử thách mà qua , cũng khó mà trụ lâu trong nghề ."
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
"Tính em hiền quá, dễ bác sĩ thực tập lấn lướt đấy."
Ôn nhu sức mạnh của ôn nhu, nhưng cái gì cần phê bình thì vẫn phê bình.
Tô Tuyết Trinh thầy , gật đầu ghi nhớ trong lòng: "Em hiểu ạ."
"Được , mau tan ."
Lăng Ngọc Vinh xua tay bảo cô về. Tô Tuyết Trinh lúc mới khỏi văn phòng, đưa tay xoa xoa cổ thu dọn đồ đạc về nhà.
Mấy ngày nắng liên tiếp đẩy nhiệt độ thành phố Hồng Giang lên cao thêm vài độ. Gió dường như cũng mang theo cái nóng hầm hập của buổi chiều, thổi khiến bực bội. Tô Tuyết Trinh dắt xe đạp , kịp trèo lên thì ướt đẫm mồ hôi.
Cô thở nhẹ một nóng, đạp xe rời bệnh viện. Ngày thường mua cơm thành thói quen, cứ đến cửa tiệm cơm quốc doanh là theo bản năng liếc trong. Liếc một cái , nhưng thấy sư phụ đang xóc chảo xào món gì đó, chẳng là ốc đồng . Một đảo một xào, những miếng ớt đỏ tươi như bay lên cùng, mùi thơm xộc thẳng mũi.
Thứ ở sông ngòi thì đầy, giá cũng rẻ, nhưng chủ yếu là sơ chế phiền phức. Phải ngâm dưỡng hai ngày cho nhả hết tạp chất, chà rửa cũng mệt, còn c.h.ặ.t đuôi từng con một, tốn thời gian tốn sức, nên các quán cơm thường ngại mua về xào. Hôm nay quả là của hiếm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-nhat-ky-nuoi-con-hang-ngay-cua-vo-chong-cong-nhan-vien-chuc-thap-nien-70/chuong-154.html.]
Tô Tuyết Trinh đang m.a.n.g t.h.a.i ăn , nhưng bố cô là Tô Hiển Quốc ở nhà thích món . Nhớ tới sáng nay Trương Quang Hương tối bố sẽ qua ăn cơm, cô quyết đoán xuống xe, : "Bác tài, cho cháu một phần ốc đồng."
Ốc đồng mới cho nồi, còn xào xong. Đầu bếp đậy vung , với cô: "Được , cô cứ chờ một lát, sắp xong ngay đây!"
Tô Tuyết Trinh đầu định tìm chỗ quạt , mắt quét một vòng, thấy Triệu Mạn đang dẫn con trai Lương Ân Dương ăn cơm. Cô đang định tránh thì Triệu Mạn lúc chủ động vẫy tay với cô: "Tuyết Trinh, đây ."
Hôm còn tránh mặt cô, nay đổi tính thế?
Tô Tuyết Trinh mang theo nghi hoặc xuống, cũng chào hỏi: "Khéo thế chị."
"Chị đưa thằng bé ăn chút cơm."
Triệu Mạn chủ động hỏi cô: "Mới tan ?"
"Vâng, thấy hôm nay ốc xào nên em mua một ít."
Ốc đồng tính hàn, phụ nữ nên ăn nhiều. Triệu Mạn cô mang thai, vội khuyên: "Em đang m.a.n.g t.h.a.i đừng ăn ốc."
Tô Tuyết Trinh vội giải thích: "Em mua về cho bố em ăn thôi, em chỉ thôi ạ."
Triệu Mạn , tự giễu: "Xem chị hồ đồ , em là bác sĩ, cái gì nên ăn cái gì nên ăn chắc chắn rõ hơn chị."
"Hôm nay chị dọn về nhà ."
Tô Tuyết Trinh nhận vẻ mặt tình nguyện của chị . Nói thì chị về nhà đẻ gần một tháng. Nếu Lương Đại Chí chịu để tâm chút, vài câu ngọt ngào cầu xin, với tinh thần trách nhiệm của Triệu Mạn đối với con cái, chắc đến một tuần là về . Kết quả hai vợ chồng cứ dây dưa giằng co cả tháng trời, đoán chừng vẫn là do Triệu Mạn xót con mới chọn cách khuất phục thỏa hiệp.