Tống Trường Phong tỏ vẻ thấu hiểu: "Chú cứ tự nhiên."
Nhà lắp điện thoại, Sầm Bách mỗi gọi cho Tô Tuyết Trinh đều thông qua máy bàn của cục cảnh sát và bệnh viện. Cuộc gọi thực là gọi về cục cảnh sát.
Sầm Bách áp ống tai, giả vờ lơ đãng hỏi: "Ông chủ trông coi cửa hàng ở đây bao lâu ?"
Tống Trường Phong đáp: "Mười năm ."
Sầm Bách: "Chỗ hẻo lánh thế, trẻ con học tiện ?"
Điện thoại còn gọi ?
Tống Trường Phong cảm thấy nhiều, nhưng ngại đáp: "Tiện chứ, cứ vất vả học hết tiểu học thôi, dù cũng thi đại học."
Suất học Đại học Công Nông Binh thứ dân thường như họ thể với tới, điều kiện hà khắc lắm, trẻ con nghiệp tiểu học cái chữ là .
Điện thoại thông, quả nhiên là Cao Trường Đông đang thức đêm chuẩn đón tiếp chuyên gia thẩm vấn sắp tới. Cậu a lô một tiếng.
Sầm Bách tùy tiện vài câu việc nhà, cuối cùng chốt hạ: "Anh tới , việc đều ."
Cao Trường Đông giọng , hiểu đầu cua tai nheo gì: "Sầm ca?"
"Không việc gì, cúp máy đây."
Nói nhiều nữa Cao Trường Đông khéo tưởng bắt cóc. Sầm Bách vội vàng cúp máy, nhắc nhở một câu: "Mai gọi ."
Cuộc gọi đến một phút, Sầm Bách đưa 5 hào: "Ông chủ, cửa hàng một ngày kiếm bao nhiêu thế?"
Mua một đứa trẻ rẻ .
Kiếm bao nhiêu cũng hỏi, cũng quá vô duyên. Ngại là khách nên Tống Trường Phong cũng dám gì: "Kiếm chả bao nhiêu chú, lấy công lãi thôi."
Sầm Bách với ông , khóe miệng nhếch nhưng trong mắt lạnh lẽo sâu thấy đáy. Không hỏi thêm nữa, xoay về phòng rửa mặt đ.á.n.h răng ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-nhat-ky-nuoi-con-hang-ngay-cua-vo-chong-cong-nhan-vien-chuc-thap-nien-70/chuong-123.html.]
Một phòng đàn ông, ngủ say ngáy vang trời. Sầm Bách giấc ngủ cực kỳ yên, trời mới tờ mờ sáng ngủ nữa, bò dậy tắm một cái.
Một chậu nước lạnh dội thẳng xuống, lạnh thấu tim, cả đều tỉnh táo.
Tiếng động đ.á.n.h thức cả phòng, mơ màng cũng lục tục dậy theo. Sau một hồi rửa mặt đ.á.n.h răng, đến 7 giờ tất cả chuẩn xong xuôi.
Sầm Bách dẫn xuống lầu sang quán bên cạnh ăn sáng. Hắn cái sân , vốn định thử xem gặp Tống Võ Lâm Điền Nhạc , đợi một lúc thấy , cuối cùng đành từ bỏ, trả phòng.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Tống Trường Phong thầm nghĩ cuối cùng cũng , thì chính khí lẫm liệt nhưng ở một đêm ông cảm thấy lạnh gáy, vội vàng tươi như hoa tiễn khách.
Tám giờ sáng, sáu lên xe khách nội thành. Xe chạy qua những cánh đồng ruộng đến khu nội thành phồn hoa đông đúc. Sầm Bách và đồng đội xuống xe theo chỉ dẫn của tài xế, hỏi đường, một hồi vất vả cuối cùng cũng đến Cục Công an thành phố Thường Hoa.
Nói một cách công bằng thì Cục Công an tồi tàn, tường xi măng xám xịt, cổng rộng chừng 8 mét, hai bên là sáu chữ to màu đen nền trắng "Cục Công an thành phố Thường Hoa". Trên cổng treo hai cái đèn l.ồ.ng, căng một băng rôn, đó còn "Chúc mừng ngày Quốc tế Lao động".
Từ Chí Hổ mà trợn tròn mắt. Ngày 1/5 qua lâu lắc mà băng rôn còn tháo xuống.
Sầm Bách giơ giấy chứng nhận , bảo vệ cổng là Hồ Đạt sắc mặt lập tức đổi: "Mời , mời ."
Phá án liên tỉnh đúng là đủ giày vò, dọc đường hết tàu hỏa đến xe khách, còn bộ một đoạn xa như , giống bọn họ ở thành phố Hồng Giang, xe cảnh sát nào cũng thể lái.
Trời nắng gắt thế , cả chặng đường sớm tiêu hao hết kiên nhẫn. Sầm Bách lười giọng quan liêu, trực tiếp hỏi: "Ban Trị an đường nào?"
" dẫn các qua đó."
Hồ Đạt vội : "Lối ạ."
Đi bên trong mát mẻ, chủ yếu nhờ hai bên đường trồng nhiều cây bách, qua tuổi đời cũng khá lâu, cành lá hai bên đan che rợp bóng, xanh um tươi , cực kỳ xum xuê.
Hồ Đạt dẫn tới cửa Ban Trị an, gõ cửa: "Trưởng phòng Lâm, Trưởng phòng Sầm Bách của thành phố Hồng Giang tới ạ."