Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 734

Cập nhật lúc: 2025-03-24 19:58:00
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu dính dáng tới cơ quan nhà nước thì người khác sẽ không thèm quan tâm bạn làm gì, trực tiếp dán nhãn người xấu cho bạn.

Lãnh đạo ở đơn vị sẽ nghĩ như thế nào đây? Đồng nghiệp sẽ nghĩ như thế nào đây?

"Tụi tôi không có, cháu nói bậy."

Má ơi, ai lại hở ra là tố cáo người khác lên tòa án chứ?

Cho dù đánh nhau bể đầu, cùng lắm thì cảnh sát ra mặt hòa giải thôi, người dân bình thường hiếm khi nào chịu ra tòa.

Lạc Di hành động vừa nhanh vừa ác, trực tiếp đánh vào điểm trí mạng, chụp ảnh xong, để lại những lời nói tàn nhẫn, lập tức khiến mọi người giật mình.

Đấu dư luận thôi mà, cô lành nghề lắm.

"Điều 5 trong Luật hôn nhân có quy định: Kết hôn cần phải được hai bên nam nữ hoàn toàn tự nguyện, nếu không thì là trái pháp luật, Nhiếp Khánh Ninh, cô có tự nguyện không?"

Nhiếp Khánh Ninh nhìn cô ngơ ngác, cứ như không quen biết cô vậy: "Không, tôi không nhận giấy chứng nhận kết hôn với anh ta."

Lạc Di khẽ gật đầu: "Luật hôn nhân của nước ta quy định, nếu không lấy giấy chứng nhận thì không phải là vợ chồng, cho dù là ai bất mãn thì cũng có thể đưa ra kháng nghị với quốc gia, hoặc là vận dụng hết mọi quan hệ để thay đổi Luật hôn nhân hiện hành của nước mình."

Mọi người: "..." Nếu bọn họ có bản lĩnh như thế thì còn phải đứng ở đây nữa sao?

Một cụ già nói nhỏ: "Nhưng có con rồi mà."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-734.html.]

Lạc Di ghét nhất là kiểu lý do lý trấu này, làm như có con là có thượng phương bảo kiếm, có thể ép phụ nữ làm trâu làm ngựa, hy sinh hạnh phúc cả đời vậy.

"Nhiếp Khánh Ninh, đứa bé này là cô tự nguyện sinh ra sao?"

"Không phải." Nhiếp Khánh Ninh nói chắc như đinh đóng cột, tất cả những khuất nhục và đánh chửi mà chị phải chịu, những năm tháng đó như đang sống trong lò luyện ngục vậy.

Chị ta không cách nào yêu thương đứa con của tội phạm cưỡng h.i.ế.p được, cho dù đứa bé này có một nửa dòng m.á.u của chị ta.

Đứa bé vô tội, vậy chẳng lẽ chị ta không vô tội sao? Chỉ cần vừa thấy mặt đứa bé kia là chị ta lại nhớ tới những cảnh tượng bạo lực mà người đàn ông kia làm với chị ta.

"Làm trái với ý nguyện của bên nữ thì tức là phạm tội cưỡng ép." Lạc Di lạnh lùng nhìn mọi người: "Mọi người thích nói chuyện thay cho tội phạm cưỡng h.i.ế.p như thế, có phải cũng đồng nghĩa với việc mấy người cũng từng trải qua chuyện tương tự như thế không? Hay là có khát vọng mãnh liệt về việc bị cưỡng hiếp? Nếu vậy thì tôi chỉ có thể nói hai từ thôi, ghê tởm!"

"Cháu..." Mọi người chưa từng gặp ai như Lạc Di, hành động không như người thường.

"Còn nữa, trước khi nói đạo lý với người khác thì hãy tự soi gương nhìn lại xem mình có xứng hay không trước đã, ngày nào mấy người trở thành nhân vật tai to mặt lớn nói một không hai, có thể quyết định vận mệnh người khác rồi hãy há mồm ra mà nói." Lạc Di mỉm cười: "Hoặc là đi nếm thử tất cả những nỗi khổ mà người bị hại phải chịu trước, rồi hãy tới đây nói chuyện sau."

Thiệu Minh Lệ xưa nay không ưa nhà họ Nhiếp, cũng là đồng nghiệp ngày xưa của Nhiếp Khánh Ninh nói: "Rốt cuộc cô là ai? Cũng là người nhà họ Nhiếp sao? Rõ ràng là cô đang đứng ở lập trường của người nhà họ Nhiếp..."

Lạc Di nhìn chằm chằm vào cô ta: "Sai rồi, tôi đứng ở lập trường của người dân bình thường, còn mấy người, muốn đứng ở phía đối lập với quần chúng nhân dân hay sao?"

Đậu má, ai dám chứ?

Thiệu Minh Lệ không muốn mọi chuyện cứ cho qua như thế, hung hăng nói: "Cô thì tính là quần chúng nhân dân gì chứ, tôi thấy cô cũng không phải kiểu con gái ngoan ngoãn gì, ăn mặc như thế là muốn cho đàn ông phạm tội à?"

Luôn có người thích lôi chuyện ăn mặc của phái nữ ra để nói, sau đó đưa ra đủ thứ yêu cầu với phái nữ trong khi chẳng có ai dạy đàn ông là không được phạm tội.

.

Loading...