Xuyên Sách Làm Gia Đình Cực Phẩm - Chương 560

Cập nhật lúc: 2025-03-20 13:22:11
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoàn trưởng Vương không lạc quan, dựa vào tính cách của Lý Dương, ba người không c.h.ế.t cũng bị thương nặng.

Nhất là Vương Khinh, rơi vào tay Lý Dương, không biết sẽ bị hành hạ đến thế nào.

Còn Lạc Di nữa, cô rất xinh đẹp… Ông ấy không dám nghĩa đến, vô cùng tự trách.

Đến trưa, một anh cấp dưới cầm một phong thư đi vào: “Đoàn trưởng Vương, thư của ông.”

Đoàn trưởng Vương nhìn chữ ký là “Lý”, sắc mặt thay đổi, giành lấy phong thư, mở ra xem.

Trên thư viết: bảy giờ mang những người này tới kho hàng XXX trao đổi con tin, quá giờ không chờ. Gã còn nói gã biết Tiêu Thanh Bình là một thiên tài hiếm có, còn rất được xem trọng.

Kèm theo đó có một tấm danh sách, tất cả đều là học giả và đại diện ngành điện tử nổi tiếng, tổng cộng có mười lăm người, còn có năm cái tên xa lạ.

Đoàn trưởng Vương nghiêm mặt đưa tờ danh sách ra, quan ngoại giao Chương nhìn mấy lần, tâm tư quay tít, hóa ra mục tiêu là những người này.

Có lẽ đối phương không biết tầm quan trọng của Lạc Di, cũng đúng, cô còn quá trẻ, dù là ai cũng sẽ không nghĩ nhiều.

Họ kiểm tra năm cái tên xa lạ kia, tất cả đều là gián điệp thời gian trước bắt được, xem ra là người của Lý Dương.

“Anh thấy sao?”

“Tôi tôn trọng quyết định của tổ chức.” Tâm trạng của đoàn trưởng Vương rất nặng nề, chỉ nói được câu đó.

Theo tính cách của ông ấy thì dù ông ấy có c.h.ế.t cũng không chịu khuất phục, nhưng Lạc Di và Tiêu Thanh Bình quá quan trọng, yêu cầu họ phải bảo đảm sự an toàn cho hai người.

Muốn giao những người đó… Ông ấy cũng không quyết định được.

Thôi, giao cho tổ chức quyết định vậy.

Quan ngoại giao Chương trầm ngâm một hồi: “Họp bàn đi, anh cứ sai người đến gần kho hàng XXX bố trí đi.”

“Được.” Ông ấy muốn bày thiên la địa võng, để Lý Dương tới được nhưng không đi được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-lam-gia-dinh-cuc-pham/chuong-560.html.]

Một bàn thức ăn, thịt bò xào hạt tiêu, cánh gà chiên, lạp xưởng nướng, cá thái sợi, vịt quay, sườn rang muối tiêu, cá chua ngọt, tất cả đều là món mặn, còn có mấy món điểm tâm nữa.

Lạc Di nếm từng món một, thích nhất là cánh gà chiên, cô ăn hai cái.

Lý Dương dứt khoát đặt đĩa cánh gà chiên tới trước mặt cô, mặt đầy ôn hòa: “Thích ăn món này thế à?”

Lạc Di lại cầm một cái cánh gà, ăn rất nhiệt tình: “Khi còn bé tôi chỉ có thể nhìn gà mái đẻ trứng thôi, rất thèm, muốn nếm thử xem có mùi vị gì, lớn lên rồi muốn bù đắp cho mình.”

Cô rất thích ăn, nhà cô cũng không để cô phải chịu thiệt thòi, có gì ăn ngon đều dành cho cô một phần, nhưng cô nhìn thấy đồ ngon thì vẫn thèm ăn.

Lý Dương thấy nghẹn ở ngực, gã cũng bi thảm như thế, cũng có ý tự bù đắp như thế, không hổ là con gái gã.

Gã cũng từng nghĩa bù đắp cho thiếu sót lúc tuổi thơ, mười người thì có chín người như thế, đó là bản tính của con người.

Gã lấy một cái chén không, gắp thật nhiều thức ăn, xếp cao như núi nhỏ, đặt xuống trước mặt Lạc Di: “Ăn từ từ thôi, ăn xong vẫn còn.”

Khóe miệng Lạc Di co giật: “Ông cũng ăn đi.”

“Ừ.” Lý Dương cho rằng con gái quan tâm mình, vô cùng vui vẻ.

Trong lòng, trong mắt gã chỉ có Lạc Di, những người khác chỉ là đồ trang trí.

Vương Khinh ngồi ăn cơm trên một cái bàn khác, nói gì cũng không chịu ngồi ăn cùng bàn với Lý Dương.

Bà ấy yên lặng ăn cơm, lạnh lùng nhìn sang bên cạnh, có chút sảng khoái vô hình.

Gã cũng có một ngày như thế, đáng lắm.

Cơm nước xong, Lý Dương rất vui vẻ, gã cảm thấy thái độ của Lạc Di đã hòa hoãn hơn nhiều, không lạnh lùng cứng rắn như trước nữa. Đây là chuyện tốt.

“Tôi mệt rồi, đi ngủ đây.” Lạc Di lạch bạch chạy về phòng ngủ, ngủ rất say, khi tỉnh lại thì thấy Vương Khinh đang u oán nhìn mình.

“Sao thế?” Vừa tỉnh dậy, giọng cô hơi khàn.

Vương Khinh hận rèn sắt không thành thép: “Lúc thế này rồi, sao cháu còn ngủ được.”

.

Loading...