[Xuyên Sách Đấu Trọng Sinh] TN 70: Mỹ Nhân Gả Thấp, Người Đàn Ông Già Hai Đời Vợ Ngày Ngày Đòi Yêu - Chương 272: Một Thân Phản Cốt Của Cậu Hai 2

Cập nhật lúc: 2026-04-09 18:43:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cậu ưỡn cổ : “Em em sai là sai.”

 

“Em… em…” Vốn tưởng Chu Trạch Hàn cũng là quả hồng mềm như Chu Trạch Đông, dễ bắt nạt, ngờ dám cãi .

 

Tức đến nỗi cô Từ chỉ mũi , “Em cút phía cho .”

 

Chu Trạch Hàn lập tức : “Dựa , em sai !”

 

Cô Từ: “...”

 

Các bạn học cũng nghi ngờ cô, hiểu tại phạt Chu Trạch Hàn .

 

Họ cũng cảm thấy Chu Trạch Hàn gì sai cả.

 

Những đứa trẻ đều mới đến, từng chịu sự áp bức của cô Từ, giống như lớp 4A, ai dám phản bác cô .

 

Cô Từ tức chịu nổi, mặt mày tái mét, ngón tay chọc mặt Chu Trạch Hàn, “Uổng cho em là học sinh, ngay cả lời của giáo viên cũng , em là học sinh kiểu gì?”

 

Chu Trạch Hàn nghiêng đầu tránh ngón tay đáng ghét của cô , : “Cô bảo em phạt thì em lời cô, cô bảo em c.h.ế.t, em cũng c.h.ế.t ?”

 

Cô Từ tức đến méo mặt, “Em, em đúng là đồ súc sinh sinh dạy!”

 

Chu Trạch Hàn: “Phản đòn.”

 

Cô Từ: “...”

 

Các bạn học: “...”

 

Cô Từ suýt nữa tức đến ngất , bộ dạng heo c.h.ế.t sợ nước sôi của , lửa giận càng bùng cháy dữ dội, quyển sách trong tay “bốp” một tiếng tát mặt .

 

“Em lật trời , xem dạy dỗ đứa trẻ hư thế nào!”

 

cũng là lớn, sách cứng, một cái tát mặt Chu Trạch Hàn lệch sang một bên.

 

Tưởng Cứu thấy hai nhà đ.á.n.h, lập tức xông tới húc cô Từ.

 

Các bạn học khác cũng tức giận, cảm thấy cô giáo thật quá đáng.

 

Họ đến trường , các giáo viên khác đều đối xử với họ.

 

Chưa từng gặp cô giáo nào đáng ghét như .

 

Những đứa trẻ nhút nhát đều dọa .

 

Cô Từ từng gặp lớp học nào nghịch ngợm như , Tưởng Cứu húc suýt nữa nôn m.á.u, tức đến run cả .

 

cũng là từng trải, cô túm lấy bé, lắc mạnh, nếu trong tay cây roi, cô thật sự chỉ quất cho chúng mấy cái thật mạnh.

 

Tưởng Cứu lắc đến hoa mắt ch.óng mặt.

 

Thế nhưng đợi cô Từ phản ứng, Chu Trạch Hàn xông tới, c.ắ.n một phát tay cô .

 

“A—” một tiếng, cô Từ hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết.

 

Hai đứa trẻ ném ngoài.

 

Lớp học hỗn loạn…

 

Chiều hôm đó, cô Từ liền đến tìm hiệu trưởng mách tội, rằng cô dạy học sinh lớp một nữa, đúng là kẻ ác mách tội .

 

Thế nhưng lời còn xong, hiệu trưởng : “Vừa phụ học sinh tố cáo cô phạt học sinh, bọn trẻ đều cô dạy nữa. Cô Từ, cần cô , lớp cũng dám để cô dạy nữa.”

 

Cô Từ những lời , thể tin trừng mắt hiệu trưởng: “Họ còn mặt mũi tố cáo ? Dựa , rõ ràng là con họ lời. phạt một chút thì , chẳng lẽ các vị , thương cho roi cho vọt ?”

 

“Chúng học ngày nào cũng đ.á.n.h lòng bàn tay, đây chúng ít nhất còn thể cầm roi dạy học, phụ đồng ý, ! Vậy thì thôi, nhưng bây giờ ngay cả phạt cũng ? Con của họ chịu khổ thì còn học gì?”

 

Hiệu trưởng xua tay, “Được , cách cũ đó thời , cô Từ, thừa nhận cô dạy học tồi, nhưng đối với trẻ con đúng là quá nghiêm khắc. Học sinh ở đây của chúng đều tuyển chọn, ai kém cả. Không cần thiết như , tháng cuộc thi , cô vẫn nên tập trung dạy lớp bốn , đừng gây thêm chuyện gì nữa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-dau-trong-sinh-tn-70-my-nhan-ga-thap-nguoi-dan-ong-gia-hai-doi-vo-ngay-ngay-doi-yeu/chuong-272-mot-than-phan-cot-cua-cau-hai-2.html.]

Trường học lớn như , lớp học cũng nhiều, nhưng giáo viên giỏi dễ tìm.

 

Mỗi giáo viên đến trường họ, đều trả lương cao. đồng thời, áp lực cũng lớn, ít nhất cần dạy ba lớp, nhiều thì bốn lớp cũng .

 

cô Từ chỉ hai lớp.

 

Không sắp xếp thêm cho cô .

 

nào cũng phụ tố cáo, con cô Từ trừng phạt.

 

Chỉ lớp bốn là khá hơn một chút.

 

Cộng thêm thành tích của lớp bốn , đang ở giai đoạn quan trọng , hiệu trưởng cũng gì nữa.

 

Nghĩ rằng để cô dạy các lớp khác, dạy lớp một cũng .

 

Mới bao lâu, khiếu nại.

 

Cô Từ còn tự cho rằng quá ưu tú, nên hiệu trưởng mới đối xử đặc biệt với cô như , để cô dạy ít nghỉ ngơi nhiều mà tự mãn.

 

Hiệu trưởng quả thực đau đầu.

 

Cô Từ nén một bụng tức giận, đùng đùng bỏ .

 

Không cho cô dạy thì cô cũng dạy, những học sinh tự cho rằng thắng, thực chất mất một giáo viên như cô , là tổn thất của họ!

 

Học sinh lớp bốn năm đó, sự ưu tú như ngày hôm nay, họ chính là trải qua như .

 

Người lớp bốn còn , dựa mà họ , mà còn oán trách , thật tức c.h.ế.t cô .

 

Chu Trạch Đông đợi ở cổng trường một lúc lâu, mới thấy Tưởng Cứu và Chu Trạch Hàn tay trong tay chậm rãi tới.

 

Chỉ là hai chút t.h.ả.m hại, mặt Chu Trạch Hàn dường như còn sưng, sắc mặt lập tức đổi, nhanh ch.óng tiến lên hỏi: “Em đ.á.n.h ?”

 

Chu Trạch Hàn vội vàng lắc đầu : “Anh, em đ.á.n.h , là một bà phù thủy già dùng sách đ.á.n.h em, nhưng yên tâm, em c.ắ.n .”

 

Tưởng Cứu lau nước mắt ấm ức : “Bà phù thủy già đó hung dữ lắm, bà đ.á.n.h hai, còn đẩy em, em ghét bà .”

 

“Cô giáo của các em đ.á.n.h các em ?” Chu Trạch Đông lập tức nghĩ đến cô Từ.

 

Các giáo viên khác trong lớp họ đều , chỉ cô Từ là luôn nhắm .

 

Chẳng lẽ lớp của em trai cũng một cô giáo như ?

 

Chu Trạch Hàn đắc ý chống nạnh, hếch mũi lên trời, kể cho trai lịch sử huy hoàng ba đ.á.n.h bà phù thủy già như thế nào, hề cảm thấy ấm ức, ngược còn vui vẻ : “Giáo viên chủ nhiệm của chúng em , trường sẽ đổi cho chúng em một giáo viên khác.”

 

“Tuy bà đ.á.n.h em, nhưng em cũng c.ắ.n mạnh! Bà hét còn to hơn cả tiếng heo ba g.i.ế.c!”

 

Chu Trạch Đông im lặng một lúc, “Lần đừng như nữa.”

 

Chu Trạch Hàn , “Tại ?”

 

“Bởi vì em là trẻ con.” Chu Trạch Đông nghiêm khắc : “Nếu thật sự đ.á.n.h , em đ.á.n.h lớn ?”

 

, nhưng thể yên chịu đòn .” Chu Trạch Hàn bĩu môi.

 

“Anh bảo em yên chịu đòn, bà mắng em thì em nhịn, đ.á.n.h em thì em chạy, lớn đ.á.n.h chúng luôn thể tìm cớ, nhưng chúng đ.á.n.h trả chính là tôn trọng giáo viên, sẽ chỉ trích là học sinh hư.” Dưới ánh mắt hiểu của Chu Trạch Hàn, ánh mắt Chu Trạch Đông trở nên âm hiểm: “Vì , chúng trong tình huống là một học sinh ngoan…”

 

“A! Khoai tây!” Chu Trạch Hàn xong gánh hàng rong ở cổng thu hút.

 

Phản ứng hỏi: “Anh gì thế?”

 

Chu Trạch Đông: “Không gì… về nhà thôi.” Chu Trạch Đông ngoài, thấy bán hàng rong đang rao ở cổng, liền tới, mua hai bát khoai tây nhỏ.

 

Hai đứa nhóc đang bàn tán sôi nổi về chuyện , lập tức quên sạch sành sanh.

 

Chu Trạch Đông hai , ánh mắt dịu dàng : “Anh đột nhiên nhớ , sách quên lấy, hai đứa về .”

 

 

Loading...