ông về nhà, thì liên quan gì đến Lâm Tư Tư.
Trương Thúy Mai gì quá ngây thơ .
Ba Tư là nặng tình cảm như .
Cô như : “Nói cũng đúng, đợi khi nào thời gian đến quân khu tìm chú , hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì, đúng lúc cũng lâu thăm Thiên Thiên.”
Trương Thúy Mai , mặt xanh mét. Lúc Phó Dạng thăng chức , bà cho Tư Niệm . Tư Niệm , còn tìm Phó Thiên Thiên.
Nếu chuyện ...
Trương Thúy Mai lập tức kinh hồn bạt vía, bà thật sự điên , mới nghĩ đến việc tìm Tư Niệm giúp đỡ.
Con gái bây giờ vốn xảy chuyện , nếu để Tư Niệm , con gái sẽ thất vọng về họ bao.
“Dì cũng chỉ đến chuyện với con thôi, con còn lên lớp, chăm con, bận rộn như , thì đừng nữa. Hơn nữa ba con ngày nào cũng ở trong bộ đội, bộ đội cũng ai là .”
Nói xong, Trương Thúy Mai vội vã rời .
Tư Niệm dáng vẻ của bà , cạn lời lắc đầu.
“Đồng chí Tư thư của cô!”
Là thư Chu Việt Thâm gửi đến?
Tư Niệm chút kinh ngạc.
Mở thư , bên trong ít, thể sẽ về nhanh như , xin đó cho cô , bảo cô nhớ ăn uống đúng giờ, chuyện trại heo cần quản, sẽ cho của trại heo đúng giờ gửi thịt cho cô. Nếu gì ăn thì cứ bảo đối phương, cũng như đừng quá vất vả, cần ngày nào cũng nấu cơm cho trẻ con, gì mua thể mang về cho cô vân vân dài dằng dặc một bài...
Nói chung đều là những lời quan tâm, câu chữ tuy cứng nhắc, nhưng lão đàn ông cũng lòng .
Tư Niệm tôn trọng quyết định của , cũng hiểu cho công việc của .
Đọc xong mặt cô cũng nở thêm vài nụ .
lúc tiểu lão đại tiểu lão nhị về nhà.
Tư Niệm sang.
“Tiểu Đông, Tiểu Hàn, thư của ba các con .”
Hai đứa trẻ sửng sốt một chút, lập tức chạy tới.
“Mẹ ơi, ơi! Ba gì ạ.”
“Để con tự xem, con chữ.”
Chu Trạch Hàn nhận lấy, xem một lúc lâu, phát hiện là cho .
Nhìn đến tận cùng, bé cuối cùng cũng thấy lời nhắn cho chúng.
Đừng gây rắc rối cho , bình an, đừng mong nhớ.
—— Chu Việt Thâm
Hết ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-dau-trong-sinh-tn-70-my-nhan-ga-thap-nguoi-dan-ong-gia-hai-doi-vo-ngay-ngay-doi-yeu/chuong-264-buc-thu-cua-chu-viet-tham.html.]
Chu Trạch Hàn lật lật .
Xác định chỉ mấy chữ như , hai đứa trẻ đều im lặng.
...
Thời gian hai ngày .
Chu Việt Thâm cuối cùng cũng đến Tây Bắc.
Cho dù tàu hỏa hai ngày, tư thế của hai vẫn ngay ngắn.
Cứ như đang thi đấu .
Chỉ để cảnh vệ viên ủ rũ bên cạnh trừng mắt bên cạnh.
Cuối cùng cũng đến ga tàu hỏa Tây Bắc.
Cảnh vệ viên theo xuống tàu, hít một thật sâu khí trong lành.
Chỉ cảm thấy thế giới vô cùng tươi .
“Đoàn trưởng, liên lạc với của quân khu . Sẽ đến đón, chúng đợi ở đây là .”
Hai bên đường.
Lại thấy đàn ông đối diện họ, cũng xách hành lý ngoài.
Đứng bên cạnh.
Cậu nhịn thêm một cái.
Lại thấy sắc mặt đoàn trưởng nhà mới lên một chút càng khó coi hơn.
Không chứ, hai là kẻ thù !
Không hiểu lắm, tại đoàn trưởng ác ý lớn như với một đồng chí đến thuê chứ?
Hai căn bản gì để so sánh ?
Đối phương điều kiện lắm, là đến thuê.
Đoàn trưởng cần gia thế gia thế, cần quyền lực quyền lực, các mặt đều ưu việt, hiểu đối phương gì đáng để tức giận như .
Lẽ nào là vì đối phương lấy một vợ hiền thục xinh ?
Nghe đường tình duyên của đoàn trưởng lận đận, xem chỉ lý do thôi.
Đang định an ủi, thấy xe của bộ đội đến .
Cậu vội vàng vẫy tay, : “Đoàn trưởng, xe đến , cuối cùng chúng cũng thể đến bộ đội .”
Cảnh vệ viên liếc lái xe, kinh hô một tiếng: “Thế mà là Vương lữ đoàn trưởng đến đón, đây lúc đến bên tham gia huấn luyện, ông lợi hại lắm, là nhân vật lớn lập nhiều chiến công ở Tây Bắc ! Xem quân khu Tây Bắc vô cùng coi trọng đoàn trưởng ngài đó!”
Sắc mặt Phó Dạng lên đôi chút, bước tới.