Rốt cuộc là từng gặp nào mồm mép lanh lợi như Tư Niệm, Trương Thiến chặn họng đến mức lời nào, một chữ “cô” nghẹn trong miệng lượn một vòng, cũng phản kích thế nào.
Tức đến mức cô trợn trắng mắt.
Ánh mắt của những xung quanh, càng khiến cô thẹn quá hóa giận.
Đã là thời đại nào , hẹn hò thì gì .
Những tư tưởng đúng là phong kiến quá mức.
Vẫn là thành phố cởi mở, thành phố mới cảm thấy chuyện gì kỳ lạ.
Nghĩ đến đây, Trương Thiến càng cảm thấy những thật cổ hủ.
Dù cũng sẽ gả lên thành phố, những gì cũng chẳng cả.
Tư Niệm như , chắc chắn là ghen tị với cô !
Dù cô gả cho Chu Việt Thâm, còn mang theo ba đứa trẻ cơ mà.
Bây giờ ngoài đều ba đứa trẻ chằm chằm, khác gì bảo mẫu , thật sự là quá t.h.ả.m.
Nghĩ đến khả năng , sự uất ức trong lòng Trương Thiến lập tức tan biến, trong nháy mắt trở nên thoải mái.
Xe khách chạy khá chậm, hơn hai tiếng đồng hồ mới đến thành phố.
Tư Niệm hai đứa trẻ đang kích động gọi dậy, cả nhà xuống xe thẳng đến công ty bách hóa.
Tư Niệm mục tiêu rõ ràng, tiên dẫn bọn trẻ mua áo bông đồ mùa đông.
Trời thành phố cũng lạnh, cho nên bây giờ đồ mùa đông lên kệ .
Tuy đắt, nhưng Tư Niệm hề bận tâm đến giá cả, ưng ý là mua.
Dáng vẻ tiêu tiền khiến hai hàng lông mày của Tiểu Đông Tiểu Hàn đều nhíu c.h.ặ.t .
Mẹ tiêu tiền ghê gớm như , ba sẽ phá sản chứ?
Xem bọn họ kiếm tiền sớm hơn thôi, nếu tiền tiêu thì ?
Cũng ba phá sản , nếu phá sản, thì chỉ thể dựa bọn họ thôi.
Khi Tư Niệm dẫn chúng bước cửa hàng quần áo nữ, Tiểu Hàn nắm c.h.ặ.t tờ hai mươi đồng trong tay, do dự lâu mới chạy tới đưa cho Tư Niệm.
Bàn tay nhỏ bé căng thẳng giơ tiền trong tay lên, về phía Tư Niệm: “Mẹ ơi, mua quần áo cho .”
Nói xong câu , khuôn mặt nhỏ nhắn của bé đỏ bừng.
Tư Niệm thích mặc áo phao mỏng nhẹ, áo phao thời đại càng là hàng xa xỉ, đắt vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-dau-trong-sinh-tn-70-my-nhan-ga-thap-nguoi-dan-ong-gia-hai-doi-vo-ngay-ngay-doi-yeu/chuong-207-chi-co-the-dua-vao-bon-tre-thoi.html.]
Cậu bé ngại ngùng, mà là vì tiền của quá ít nên cảm thấy hổ.
Mình mà ngay cả một chiếc áo cũng mua nổi cho , thật vô dụng!
Tư Niệm sửng sốt một chút, nhân viên bán hàng bên cạnh đầy ngưỡng mộ: “Ây da, con trai chị hiểu chuyện thật đấy, ghen tị quá mất!”
Chu Trạch Đông cũng bước tới, sắc mặt càng nhợt nhạt hơn: “Mẹ, con chỉ mười lăm...”
Cậu bé xong, mặt đầy biểu cảm con càng vô dụng hơn.
Vì đó dì nhỏ cho em trai năm đồng, nên tiền của em trai nhiều hơn bé, bé ngay cả em trai cũng bằng, cả, mà bằng em trai.
Chu Trạch Đông đầy vẻ tự trách.
Tư Niệm hai đứa nhỏ, khép miệng: “Tốt quá, nhỏ thế mua quần áo cho , đều là con trai ngoan của .”
Hai đứa trẻ lén cô một cái, thấy cô chê chúng nghèo, khuôn mặt nhỏ nhắn đang căng thẳng mới giãn một chút.
“Mẹ ơi, con sẽ mua cho thật nhiều thật nhiều quần áo.”
“ , con sẽ giống như ba kiếm thật nhiều tiền, tiêu thế nào thì tiêu.”
Hai đứa nhỏ quá đáng yêu, khiến những xung quanh đều ném ánh mắt ngưỡng mộ về phía Tư Niệm.
Người hèn gì trẻ như , hóa là nhiều con trai ngoan hiếu thảo thế .
Con cái họ đều lời, ngày nào cũng rầu rĩ đến bạc cả tóc, hèn gì họ già hơn mười mấy tuổi.
Càng nghĩ càng tức, liền cho đứa con bất hiếu nhà đang a ba a ba một cái bạt tai.
Đứa trẻ: “?”
Tư Niệm mua quá nhiều đồ, đều là đồ dùng mùa đông, chỉ riêng mua quần áo tốn ít tiền.
Chạy đôn chạy đáo cả buổi chiều, cuối cùng cũng mua xong những thứ cần mua.
Cô xem giờ, cũng còn sớm nữa.
Định tìm một chỗ đồ ăn gần đây, đợi Chu Việt Thâm đến đón.
Dao Dao mệt lả tựa cô ngủ , ngáy khò khò.
Ngược Tiểu Đông Tiểu Hàn vẫn như tiêm m.á.u gà, ôm khư khư món quà trong tay chịu buông.
Tư Niệm đang định dẫn chúng ăn chút gì đó, phía bỗng vang lên một giọng đắc ý mỉa mai: “Ây dô, đây là Tư Niệm ? Lại gặp cô , công ty bách hóa cũng dám ? Có sợ mua nổi ?”
——
Tình yêu là thường cảm thấy mắc nợ.