Xuyên Sách: Bảo Bối Kiêu Ngạo Thập Niên 70 - Chương 822

Cập nhật lúc: 2026-03-27 12:57:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Anh chân dài, nhanh quá, đuổi kịp." Trình Dao Dao ôm bụng, giọng non nớt.

Trong mắt Tạ Chiêu thoáng chút cổ quái, dò xét Trình Dao Dao. Trình Dao Dao ngẩng cằm lên thẳng Tạ Chiêu. Bây giờ cô sợ nữa, bởi vì nắm bằng chứng !

Hừ, rõ ràng là rắn độc mà còn bắt cô ...

Nhìn bộ dạng nũng nịu của cô, Tạ Chiêu thầm nghĩ cô đang giở trò gì, cuối cùng vẫn gật đầu: "Được. Từ nay về ."

Trình Dao Dao lập tức cởi túi và hộp cơm của , đưa hết lòng Tạ Chiêu, : "Hôm nay ăn dâu tằm."

Tạ Chiêu gật đầu, như : "Vậy, săn một con gà rừng cho em ?"

"Cái đó, cái đó cũng quá nặng chứ?" Trình Dao Dao ý tứ hàm xúc trong lời của , ở phía .

Ai, vốn dĩ cô vạch trần chuyện Tạ Chiêu lợi dụng , nhưng bây giờ với cô như , cô đành lòng. Cô quyết định cho Tạ Chiêu một cơ hội chuộc tội.

Nhìn bóng lưng đang vui vẻ phía , khóe môi Tạ Chiêu nhịn cong lên, đó khôi phục vẻ mặt biểu cảm.

Trình Dao Dao buổi sáng lười biếng việc, còn bắt Tạ Chiêu hái cho cô một nắm dâu tằm, bóng cây ăn.

Trình Dao Dao ăn no dâu tằm, đến bữa cơm trưa chỉ ăn một cái bánh bao là no . Cô đặt nửa cái bánh bao còn tay Tạ Chiêu, bắt ăn hết.

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Tạ Chiêu lạnh mặt. Còn đợi lên tiếng, Trình Dao Dao vội vàng: "Dù về nhà cũng ăn no , nhất định ăn hết cái bánh bao , nếu thì..." thì em sẽ vạch trần chuyện lợi dụng em!

Tạ Chiêu hỏi ngược : "Vậy thì ?"

rõ ràng là cho cơ hội! Trình Dao Dao tức giận đến hai má ửng hồng, ánh mắt say đắm, cuối cùng kiềm , giật lấy cái bánh bao trong tay Tạ Chiêu: "Không ăn nữa!"

Tạ Chiêu thu tay , ngậm lấy cái bánh bao. Vừa nhai nuốt, chiếc bánh bao mang theo một vị ngọt. Tạ Chiêu nuốt xuống vài miếng, nhàn nhạt Trình Dao Dao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-822.html.]

Trình Dao Dao ăn xong, khóe mắt còn ...

Tạ Chiêu thu hồi ánh mắt, cầm lấy bình nước tu một ngụm nước lạnh. kiêu kỳ, một chút... cô .

Đầu hạ buổi chiều, cả ngôi làng chìm trong ánh nắng ấm áp. Nhìn từ cao xuống, dòng sông như một dải lụa óng ánh, uốn lượn chảy qua cánh đồng đậu nành, mặt nước lấp lánh ánh vàng.

Không khí như , khiến cả những chăm chỉ nhất của thôn Điềm Thủy cũng nhịn mà nghỉ ngơi một chút.

Ở ngoại ô xa, Trình Dao Dao đang đ.á.n.h một giấc ngủ trưa trong bóng râm của luống ngô, một cơn ngứa nhẹ tỉnh giấc. Cô mở mắt , một con bướm màu vàng chao lượn bay khỏi hàng mi cong v.út của cô.

Trình Dao Dao chậm rãi vươn vai, một chiếc áo khoác rơi xuống cô. Đó là một chiếc áo khoác vải thô kiểu cũ, vải bạc màu, nhưng sạch sẽ.

Trình Dao Dao lén lén ngửi, chiếc áo khoác mang theo một mùi xà phòng sạch sẽ và mùi hương đặc trưng của Tạ Chiêu, giống như cỏ cây trong nắng.

Mỗi cô ngủ trưa, Tạ Chiêu đều lén lút khoác áo cho cô. Ai, thật là đáng ghét.

... Tạ Chiêu ? Trình Dao Dao dậy, đầu xung quanh. Luống ngô mới khai hoang đất còn ẩm ướt, hạt giống và cuốc đều đặt ở một bên, thấy bóng dáng Tạ Chiêu .

Buổi chiều yên tĩnh, tiếng chim hót và tiếng nước chảy truyền đến, như thể chỉ còn cô.

Liễu rủ bên sông, cành liễu thả trong nước, xào xạc một tiếng, Tạ Chiêu từ phía cây bước , một hình cao dài thẳng tắp. Anh cởi trần, làn da màu lúa mạch rắn chắc lấm tấm vài giọt nước, ánh nắng rạng ngời sức sống của tuổi trẻ.

Tạ Chiêu nhấc giỏ tay lên, cúi đầu , đột nhiên nước b.ắ.n tung tóe.

"Tạ Chiêu!"

Trước mắt Tạ Chiêu nhoáng lên một cái, đối diện với đôi mắt đào hoa đang đẫm lệ, đôi mắt lấp lánh, đáy mắt một nốt ruồi son xinh . Lúc cô đang giận dữ, nhưng cô đang giận chuyện gì.

 

 

Loading...