Trong những ngôi biệt thự san sát , căn biệt thự nhỏ phần khác biệt. Tường gạch màu đỏ gạch và cánh cổng sắt đen tuyền lau chùi sạch bóng một hạt bụi. Xuyên qua cổng, thể lờ mờ thấy sự sống động, tươi trong vườn, thỉnh thoảng một chú mèo lông xù, xồm xoàm ló mũi hồng qua khe cửa.
Hoa hồng màu hồng rực rủ xuống từ tường ngoài, những giọt sương lấp lánh phiến lá xanh đậm. Trong cơn gió sớm mai lành lạnh, thoang thoảng mùi hương hoa ẩm ướt và ngọt ngào, khiến bất kỳ ai qua cũng thể ngừng .
"Có việc gì ?" Giọng trầm thấp, lãnh đạm vang lên từ bên cánh cổng sắt, cắt ngang dòng suy tưởng miên man của Lục Thanh Bình.
Lục Thanh Bình giơ hộp quà tay lên, mỉm : "Chào buổi sáng, luôn chuyện với em qua cửa như ?"
Tạ Chiêu mở cánh cổng sắt . Người đàn ông cao lớn, tuấn mặc áo ba lỗ và quần dài rộng thùng thình, mái tóc đen nhánh rối bù, những đường nét góc cạnh lạnh lùng dịu nhiều, trông như một con sư t.ử trẻ tuổi, ương ngạnh.
Lục Thanh Bình đỏ mặt: "Em sáng sớm bánh tặng , đưa cho nếm thử. Mấy nhà em mời đến ăn cơm, nhưng tiếc là đều vắng mặt. Lần nhất định thể từ chối nữa nhé."
Tạ Chiêu cúi đầu, lịch sự liếc hộp quà: "Anh , chuyện tàu chỉ là việc tiện tay, đổi thành khác cũng sẽ giúp em thôi, các em cần khách sáo như ."
Lục Thanh Bình đặt hộp quà lòng Tạ Chiêu, nở một nụ gì là thuận lợi: "Ba em lệnh cho em nhất định đưa chiếc bánh đến tay . Anh , tự mang trả cho ông ."
Khóe môi Tạ Chiêu mím , nhận lấy hộp bánh. Những ngón tay thon dài của trông thật nam tính.
Lục Thanh Bình thấy thì vui mừng, cố ý vô ý trong sân: "Trong sân nhà nhiều thứ quá, còn cả xích đu nữa!"
Một chiếc xích đu mới đung đưa trong gió sớm, mang theo mùi sơn còn vương vấn.
Lục Thanh Bình nở nụ rạng rỡ. Hôm nay cô mặc một chiếc váy mới, mặt cũng trang điểm nhẹ, đúng là thời điểm nhất, ít thể từ chối cô.
Ánh mắt Tạ Chiêu hề dời khỏi cô, mà đột nhiên đầu bước sân, nắm lấy tay của một nào đó: "Em gái..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-809.html.]
Thì giọng của Chiêu thể dịu dàng như .
Nụ rạng rỡ, e thẹn của Lục Thanh Bình cứng mặt, cam lòng bước từng bước xuống đất.
Trình Dao Dao vặn đầu , cô cuối cùng cũng thấy dung nhan của .
Người phụ nữ xinh mắt thể khiến những phụ nữ đời tự ti. Cô mặc một chiếc váy liền màu trắng, nửa điểm hào nhoáng, nhưng chỉ thôi cũng đây là một tiểu thư nhà giàu cưng chiều. Dưới ánh nắng, làn da cô tỏa sáng, từ đầu đến chân tìm một chút tì vết nào.
điều khiến Lục Thanh Bình kinh ngạc nhất còn là điều . Khuôn mặt của Trình Dao Dao, trùng với tấm áp phích cô cất giữ cẩn thận, còn sống động hơn cả trong tranh.
Khi Trình Dao Dao sang, Lục Thanh Bình nắm c.h.ặ.t vạt váy . Chiếc váy màu đỏ mới của cô ai ai cũng khen, giờ phút cô chỉ giấu .
Trình Dao Dao kịp gì, Tạ Chiêu vội giải thích: "Là hàng xóm, hôm đó đến tìm cá."
"Ồ, chào bạn." Trình Dao Dao mỉm với Lục Thanh Bình. Thấy Tạ Chiêu đang cầm hộp quà, cô : "Cảm ơn bạn tặng bánh."
Lục Thanh Bình nụ cho lóa mắt, theo phản xạ : "Không gì."
Ánh mắt Trình Dao Dao dừng Lục Thanh Bình một thoáng, cô mất hứng , với Tạ Chiêu: "Em hái một bó hoa."
Cô cầm một bó hoa hồng còn đẫm sương. Tạ Chiêu nhận lấy, khen ngợi: "Đẹp lắm, lấy bình cắm lên."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Dùng cái bình thủy tinh miệng nhỏ ." Trình Dao Dao dặn dò, giọng mang theo một chút yêu thương. "Rồi mang một hộp bánh hôm qua nướng , cho hàng xóm mang về."
Thái độ của Trình Dao Dao quá kiêu ngạo, xem cô là đối thủ. Lục Thanh Bình gượng : "Chào bạn, là hàng xóm của các bạn. tên là Thanh Bình."