Tạ Chiêu vội buông tay, nét mặt chút dở dở : "Em lừa . Em , thi đại học sẽ là năm nay."
Trình Dao Dao cố tình : "Chuyện chắc , biến lớn."
Tạ Chiêu : "Dạo xem giấy tờ về chính sách mới, ở Thượng Hải cũng tin tức... Anh nghĩ muộn nhất cũng quá cuối năm sẽ đổi lớn."
"Tin tức của đúng là linh thông." Trình Dao Dao nhớ một chút, nàng nhớ rõ thời gian cụ thể năm đầu tiên. Ông ngoại ban đầu là thế nào...
Nàng cau mày suy tư, dáng vẻ đáng yêu. Tạ Chiêu nắm lấy cằm nàng điên cuồng hôn nàng.
Trình Dao Dao ngoan ngoãn đáp nụ hôn, bắt đầu giãy giụa: "Em nghĩ tới ..."
Nàng đỏ mặt, như quả đào thấm đẫm sương, thở lên tiếng: "Là mùa đông."
Tạ Chiêu cau mày suy tư, bây giờ tháng sáu. "Còn đến nửa năm nữa..."
Giọng chút thất bại.
Trình Dao Dao an ủi: "Anh ôn tập sớm lâu như , nền tảng vững chắc, cần lo lắng."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Tạ Chiêu : "Quá lâu."
"..." Trình Dao Dao phản ứng , tức giận : "Thi đại học xong em cũng lập tức gả cho !"
Tạ Chiêu sâu nàng, Trình Dao Dao nhất thời nhúc nhích , nửa ngày mới nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cũng... cũng hẳn là ..."
Khóe môi Tạ Chiêu nhếch lên ý , sự cẩn thận của Trình Dao Dao, luôn như chú mèo nhỏ thoải mái thì cần dỗ dành một chút sẽ ngoan ngoãn lời.
"Gâu gâu!" Chó con cam lòng lạnh nhạt, nó cào cào ống quần Tạ Chiêu sủa lên.
Trình Dao Dao lúc mới nhớ tới Cường Cường và Sung Sung vẫn đang .
Chó con cào ống quần Tạ Chiêu, ngẩng đầu Tạ Chiêu và Trình Dao Dao, nước miếng nhỏ giọt. Hai họ đang ăn gì mà vui thế! Nó cũng ! Ống quần Tạ Chiêu nó cào cho là bụi đất.
Còn Cường Cường sớm trốn sang một bên, dài ổ cỏ phơi nắng, ngủ say sưa, chỉ đôi tai là dựng lên sẵn sàng bỏ chạy khi động tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-714.html.]
"Em xem cái nấm mối em tìm nè." Trình Dao Dao cuối cùng cũng nhớ tới việc tố cáo.
Chỉ thấy bụi nấm mối cào tung tóe, ch.ó con còn nôn đầu , một chút cũng chuyện .
Trình Dao Dao giận dỗi: "Anh xem, cùng em, Cường Cường và Sung Sung cứ quấy rối em."
Nàng giận dỗi, giận mèo con ch.ó con quấy phá, mà là giận Tạ Chiêu cùng nàng.
Tạ Chiêu khom xuống, dùng một ngón tay nhẹ nhàng điểm lên trán Sung Sung, đẩy chú ch.ó nhỏ ngã xuống: "Không chọc giận."
"Uwuwu!" Chó con ngã lăn , bốn chân cào loạn mặt đất, kêu gào.
Trình Dao Dao bật .
Không ngờ Cường Cường thừa nước đục thả câu, nhảy đè lên Sung Sung. Sung Sung mới một tháng tuổi, vóc dáng ngang ngửa Cường Cường, ngay lập tức đè cho kêu chít chít.
Tạ Chiêu một tay nhấc Cường Cường lên, chú ch.ó con tội nghiệp đang mặt đất, nhắm mắt kêu gào.
Trình Dao Dao nhéo nhéo má Cường Cường đang phồng lên, phê bình giáo d.ụ.c một trận cho Sung Sung ăn một miếng thịt khô mới dỗ dành . Tạ Chiêu đặt hai con xuống đất, hai cục bông đuổi , chạy mất.
Bụi nấm mối đó cào tung tóe, phủ đất lên: "Anh chỗ nấm mối, dẫn em ."
Trình Dao Dao đất ngẩng đầu : "Xa ?"
Tạ Chiêu lật d.a.o củi, đưa cán d.a.o cho Trình Dao Dao: "Đi ?"
Trình Dao Dao nắm lấy cán d.a.o, dậy, theo sát Tạ Chiêu, còn cảnh giác : "Anh đừng dẫn em tới chỗ nào hoang vắng chuyện kỳ quái với em nhé..."
Tạ Chiêu nàng một cái đầy ẩn ý, đầu: "Đa tạ em tỉnh."
"..." Trình Dao Dao c.ắ.n môi, tự mắng lắm miệng.
Hai một đoạn trong rừng tre, quả nhiên tìm nấm mối. Nấm mối tổ mối, năm nào cũng mọc ở cùng một chỗ.
Trình Dao Dao tay chân thoăn thoắt, động tổ mối - mối dời tổ, ở đây sẽ còn nấm mối nữa. Nàng nhổ từng cây nấm mối cả rễ, đặt chiếc rổ lót lá. Những cây nấm mối nửa mở nửa đóng, là lúc ngon nhất. Trình Dao Dao hái cả nửa rổ, còn đều là lớn, vài ngày nữa thể thu hoạch thêm một đợt.