Bà nội Tạ dắt cổ gáy của Cương Cương bếp, tùy tiện hỏi: "Nói chuyện gì?"
Trình Dao Dao : "Trương Hiểu Phong cô ăn no chuẩn từ biệt."
"Đi!" Bà nội Tạ gõ nhẹ Trình Dao Dao một cái, đầy từ ái với Trương Hiểu Phong: "Hãy học tập nhé. Dao Dao học tập chủ động, cô dẫn bọn họ cùng học!"
Trình Dao Dao vạn vạn ngờ rằng món cá luộc nước đổi lấy sự báo ân của Trương Hiểu Phong.
Trương Hiểu Phong là một thanh niên gương mẫu thời đại - Lương thiện, chính trực, cần cù, tích cực, ham học, lạc quan, tiến thủ, thích giúp đỡ khác. Tất cả những từ ngữ đó đều thể áp dụng cho cô. Cô thật sự yêu học tập. Lúc đầu, trong ký túc xá thanh niên trí thức, dù cảnh khắc nghiệt, mỗi ngày cô vẫn cố gắng sách. Bây giờ kỳ thi đại học mục tiêu to lớn, Trương Hiểu Phong càng chăm chỉ học tập.
Cô chỉ tự , mà còn dẫn Trình Dao Dao và Hàn Ân cùng học.
Ba bàn học trong phòng của Trình Dao Dao, xem tài liệu học tập mà Trương Hiểu Phong tìm . Trương Hiểu Phong hạ giọng : "Lần về nhà, hỏi thăm tin tức của một bạn học cũ xuống nông thôn, họ cũng đều bỏ dở việc học. Đây là bộ tài liệu họ đang sử dụng."
Hàn Ân vội vàng lật xem, kích động : "Họ là tin tức ?"
Trình Dao Dao lật xem một hồi, thầm nghĩ thời đại tin tức truyền bá chậm chạp, dựa truyền miệng, dễ dàng truyền tin giả thành tin thật. Độ khó của bộ tài liệu lớn, nhưng dạng đề thì giống với đề thi đại học mà Trình Dao Dao .
Trình Dao Dao : "Lần đưa cho các cô bộ tài liệu các cô chép, các cô ?"
Trương Hiểu Phong : " một ít. cảm thấy dạng đề đó quá đơn giản, vẫn là bộ ."
Trình Dao Dao ôm trán, Phật thật thờ, thật là giận thể trách. Trương Hiểu Phong và Hàn Ân đều hứng thú với tài liệu mới, Trình Dao Dao thể cho bọn họ bộ đề đó mới là đề thi, chỉ đành nhờ Tạ Chiêu một đề tương tự, xen lẫn rải rác tài liệu khác để bọn họ học.
Trình Dao Dao nghĩ đến những đề , Trương Hiểu Phong và Hàn Ân ép ghế, ba học đến gần sẩm tối. Bà nội Tạ giữ ăn cơm, Trương Hiểu Phong và Hàn Ân nào dám ăn nữa, kiên quyết từ chối rời .
Bà nội Tạ thể tiễn hai đến tận cửa: "Sau cứ đến nhà chúng học tập, nhà chúng sạch sẽ!"
Hai , Tạ Chiêu vác cuốc xách một túi da về nhà. Vừa sân, thấy Trình Dao Dao, chỉ thấy bà nội Tạ đang nấu cơm trong bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-570.html.]
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Bà nội Tạ qua cửa sổ : "Chiêu ca về ? Mang theo gì ?"
Tạ Chiêu mở túi da , bên trong là một con thỏ lông xám đang giãy giụa. Từ Dao Dao thỏ khô cay, Tạ Chiêu thường xuyên đặt bẫy.
Bà nội Tạ : "Con thỏ mập quá. Ngày mai bảo Dao Dao món ngon cho con mang việc. Nhanh nhanh rửa, chuẩn ăn cơm."
Tạ Chiêu xách con thỏ lớn, đông tây: "Em gái?"
"Ở trong phòng."
Tạ Chiêu nhốt con thỏ lớn l.ồ.ng gà, rửa tay đến phòng Dao Dao .
Ánh hoàng hôn vàng nhạt chiếu cửa sổ, Trình Dao Dao đang sấp giường, trông vẻ mệt mỏi. Cương Cương cũng mệt mỏi bên cạnh cô, lông xù xì. Anh tùy tiện xoa đầu Cương Cương, Cương Cương kêu lên "ừm" một tiếng, dùng móng vuốt loạn cào Tạ Chiêu.
Tạ Chiêu kịp thời xoay tay : "Sao ?"
Mi mắt cong veo đen nhánh của Trình Dao Dao khẽ run lên, yếu ớt : "Cương Cương đuổi gà, bà nội mắng."
Trong mắt Tạ Chiêu lóe lên một tia , giơ tay chạm trán cô: "Anh hỏi là em thoải mái ?"
Trình Dao Dao cong ngón tay cái. Tạ Chiêu mỉm cúi xuống, gần khuôn mặt trắng nõn tì vết của cô.
Trình Dao Dao lúc mới nhỏ giọng ròng : "Em ghét Trương Hiểu Phong!"
Tạ Chiêu: "???"
Buổi tối, Tạ Chiêu mới đầu đuôi sự việc từ bà nội Tạ. Nhìn khuôn mặt đáng thương của Trình Dao Dao, vội vàng hòa.