Bóng tối là chất xúc tác cho sự mờ ám, Trình Dao Dao an vị chân , thở như lan tỏa. Tay Tạ Chiêu dần trở nên yên phận, Trình Dao Dao kéo mặt : "Anh đang em chuyện ?"
"Có." Sự chú ý của Tạ Chiêu tay tùy tiện : "Em gái lo lắng."
"Sao em lo lắng?" Trình Dao Dao càng nóng nảy "Rốt cuộc đụng vàng ? Thép thì ?"
"Em lời em gái, từ khi đến Tô Châu đụng đồ vàng ." Tạ Chiêu cúi thấp xuống, giọng mơ hồ, "Không việc gì......"
Trình Dao Dao sờ lên gốc tóc lởm chởm gáy Tạ Chiêu, vẫn còn oán giận: " mà ngay cả mặt mũi đạo diễn Vinh cũng dùng ...... Là Từ Nam và đám đó . ! Chờ rảnh tay, nhất định xé nát mặt ...... ừm! Anh gì ?"
Trình Dao Dao cuối cùng phát hiện hành động của Tạ Chiêu, giọng : "Anh gì ...... Bên ngoài , Tạ Chiêu, bên ngoài !"
"Suỵt." Tạ Chiêu ôm c.h.ặ.t lấy eo Trình Dao Dao, "Ở đây cách âm ."
Trình Dao Dao cứng đờ, lông mi dài như cánh bướm run rẩy ngừng, c.ắ.n môi.
......
Trình Dao Dao chỉnh cổ áo, chân mềm nhũn suýt ngã xuống, vội vàng định , phía Tạ Chiêu dường như một tiếng. Cô lập tức tức giận nhanh về phía cửa.
Trước khi mở cửa, Trình Dao Dao nhịn , trịnh trọng với Tạ Chiêu: "Anh yên tâm, nhất định sẽ !"
Tạ Chiêu cô sâu thẳm, dịu dàng : "Anh tin em gái."
Trình Dao Dao hít một thật sâu, đẩy cửa . Bên ngoài sáng, ấm áp mang theo một cỗ mùi đục. Phó đội trưởng thò đầu , đ.á.n.h giá Trình Dao Dao: "Sao em lâu , hù c.h.ế.t ."
Trình Dao Dao trong lòng chột , hung dữ : "Anh còn hỏi em! Anh ngày nào cũng chỉ cho ăn nước lã và bánh bao, nghĩ cho kỹ !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-511.html.]
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Hắc, em chằm chằm bao nhiêu mắt, thể cho ăn cái gì thì cho." Phó đội trưởng kêu oan. Ai đây phúc lợi như Tạ Chiêu? Huống chi Tạ Chiêu còn là đối tượng trọng điểm canh gác nghiêm ngặt.
Trình Dao Dao bực bội vuốt tóc dài, nhét thêm một ít tiền vé cho : "Dù cũng chăm sóc cho !"
Phó đội trưởng mừng rỡ, chỉ cần giúp Tạ Chiêu vượt ngục, tất cả đều vấn đề: "Em cứ yên tâm !"
Bị Tạ Chiêu trì hoãn, trời tối, Trình Dao Dao kêu gọi chạy thẳng đến chỗ chị Dương. Chị Dương chuẩn sẵn nguyên liệu, Trình Dao Dao rửa tay sạch sẽ, đeo tạp dề, bước bếp.
Trước đây nấu ăn là vì sở thích, hôm nay nấu ăn là vì cứu Tạ Chiêu. Trình Dao Dao khuôn mặt nghiêm túc, xem bếp như chiến trường, sử dụng hết bản lĩnh. Khí thế c.h.ặ.t xương của cô khiến chị Dương khí thế.
Chị Dương dẫn theo con gái lớn ở bên cạnh phụ tá, mà mở rộng tầm mắt. Chị Dương nhỏ giọng phân phó con gái: "Học tập cho , học tập cho , một chiêu cũng đủ cho các con dùng!"
Trong mắt chị Dương, Trình Dao Dao chỉ riêng việc cầm d.a.o lẽ mười mấy năm. Các món ăn của cô , càng từng : "Dao Dao, cái là món ăn nước ngoài ?"
"Không ." Trình Dao Dao tết một cây sả xương ướp, : "Đây là khẩu vị dân tộc Thái."
Chị Dương vô cùng bội phục: "Em cả món ăn Vân Nam!"
Trình Dao Dao thầm nghĩ, cả món ăn Thái Lan nữa. Vân Nam dân tộc Thái nhiều gia vị, thích chua cay, nhiều món ăn khẩu vị giống món ăn Thái Lan. Đặc biệt là lẩu chua cay thảo mộc, giống như canh Tom Yum. Trình Dao Dao kết hợp món ăn Thái Lan với món ăn dân tộc Thái, lừa những là đủ .
Trình Dao Dao mở nắp nồi, đảo đảo nước dùng trong nồi, đổ nước cốt dừa từ cửa hàng hữu nghị , mùi thơm lập tức đổi về chất, từ chua cay mỏng manh trở nên đậm đà ngấy, thơm lừng mất vị tươi.
Con gái út của chị Dương chạy tới: "Khách đến !"
"Vậy gọi khách." Chị Dương phân phó con gái ở giúp đỡ, vội vàng chạy phía gọi khách.