Ngụy Thục Anh tức giận trong lòng, giả lả với Trình Dao Dao: "Dao Dao về khi nào ? Sao báo tiếng nào?"
Trình Chính: "Dao Dao về nhà còn cần báo ? Nhanh cơm , Dao Dao xe lửa mệt lắm ."
Lời của Trình Chính ẩn chứa sự bất mãn. Ngụy Thục Anh cả bụng vấn đề nhưng dám phản bác, đành bếp nấu cơm.
Trình Chính dịu dàng dỗ Trình Dao Dao: "Dao Dao, dì đang chuyện với con đó, gọi dì ."
Trình Dao Dao lười biếng liếc . Đánh giá phụ nữ ăn mặc hợp thời trang , quần áo quê mùa, là Ngụy Thục Anh. Bà kế đối với con gái ruột thì keo kiệt, mà đối với nhà đẻ hào phóng như , khuôn mặt giấu nổi tham lam của Tiền Phượng, Trình Dao Dao nhạo, lặp : "Dì?"
Tiền Phượng ý ngoài lời, hưởng ứng: "Ai! Cha con uống gì thế? Nghe thơm quá. Thao Thao, con kêu khát đúng ? Mau đây uống."
Trình Dao Dao suýt chút nữa thì trợn mắt.
Nhìn ly cà phê của Trình Chính, Trình Dao Dao : "Ba, dùng ly ."
Trình Chính hiểu ý, đặt ly cà phê sứ trắng xuống, lấy hai chiếc ly thủy tinh, rót cà phê. Tiền Phượng vội vàng gọi con trai, hai con uống một ly. Tiền Phượng lập tức kêu lên: "Đây là cái gì , đắng quá!"
Mặt Ngụy Thao nhăn thành một đoàn, còn chê : "Đây gọi là cà phê, hai tệ một ly ở quán ăn. Mẹ, thì đừng la lối bừa bãi."
"Đắt ?" Tiền Phượng líu lưỡi chất lỏng màu nâu như t.h.u.ố.c bắc trong ly, cam chịu uống cạn, lau miệng: "Trời ạ, còn đắng hơn cả t.h.u.ố.c bắc!"
Ngụy Thao thì mím môi nhỏ, như sành rượu, tặc lưỡi với Trình Dao Dao: "Chị Dao Dao, đây là cà phê của cửa hàng Hữu nghị ? Nghe là hàng loại một !"
Nét môi Trình Dao Dao khẽ nhếch lên, xem bộ dạng của bọn họ.
Tiền Phượng dù ngốc nghếch cũng sự khinh thường của Trình Dao Dao. Trước đây, chỉ cần thấy bà đến nhà là Trình Dao Dao mắng c.h.ử.i đuổi . Giờ thì đuổi nữa, nhưng thái độ của cô nàng rõ ràng cho Tiền Phượng , cô nàng xem thường .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-449.html.]
Tiền Phượng cố nén, tỏ tìm Trình Chính và Ngụy Thao bàn chuyện ăn. Trình Chính đang dồn hết tâm tư cho con gái, một lúc thì bóc kẹo cho Trình Dao Dao, một lúc thì hâm nóng túi nước để sưởi tay cho Trình Dao Dao, bận rộn đến mức tìm cơ hội để mở lời.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Trong bếp, Ngụy Thục Anh, cơn tức giận gần như nổ tung.
Trình Chính thỉnh thoảng mua một ít đồ khô hải sản hiếm về, Ngụy Thục Anh nào cũng giấu để biếu nhà đẻ, còn thì gom góp mang bán chợ đen đổi tiền. Toàn bộ đồ khô bà giấu đều thấy hết!
Bếp sạch sẽ, mặt bàn lau còn một hạt bụi, bếp đặt nồi niêu xoong chảo, thớt và d.a.o. Tủ mở , bên trong chỉ đũa. Năm lọ đựng gia vị xanh lam và bình dầu, bình rượu, còn còn một hũ nào.
Quét nhà cũng dữ dằn như !
Ngụy Thục Anh bận rộn trong bếp hơn nửa ngày, nấu năm món ăn. Tiền Phượng thì ỳ ghế, giúp một chút nào.
Cuối cùng Ngụy Thục Anh lên tiếng: "Cơm nước xong ."
Tiền Phượng và Ngụy Thao bật dậy: "Nào nào, mau ăn!"
Trình Dao Dao lúc mới chậm rãi bước đến, đôi dép bông trắng mềm mại, theo Trình Chính đến bàn ăn.
Trên bàn bày một đĩa khoai tây chua cay, một đĩa hoa cải xào khô, một đĩa bắp cải xé phay, một đĩa cà rốt xào, một bát canh trứng cà chua. Tay nghề nấu nướng của Ngụy Thục Anh thực sự tệ, mấy món xào đều thơm, nếu thì năm đó Ngụy Thục Anh cũng giới thiệu .
Trình Dao Dao ngửi thấy bịt mũi. Trình Chính đang dồn hết tâm tư cho con gái, lập tức quan tâm hỏi: "Dao Dao ?"
"Cay quá, cổ họng em." Trình Dao Dao , che miệng ho khan hai tiếng.
Diễn xuất của Trình Dao Dao khá tùy tiện, nhưng cố tình Trình Chính lập tức : "Dao Dao ăn cay , em cho ớt tất cả các món ?"