Bình thường ở phòng cô đến nửa đêm cũng ! Trình Dao Dao tức giận lật , nghĩ tới nữa.
Dương khí phía đột nhiên biến mất, truyền đến tiếng cửa đóng. Cô đầu , Tạ Chiêu .
Trình Dao Dao thể nghi ngờ trừng cửa, Tạ Chiêu cư nhiên như ? Trình Dao Dao tức giận ném gối nhỏ xuống đất, trùm chăn ép ngủ.
bản năng m.á.u tươi kích thích ngừng gào thét. Kể từ lái máy kéo... về , tiểu cành lá lâu quái. Cô bình thường cận với Tạ Chiêu, hút dương khí coi như ăn vặt, linh tuyền cũng ngừng...
tiểu cành lá ngửi thấy mùi m.á.u, hút cho thì sẽ dừng. Trình Dao Dao như mèo gặp bạc hà mèo cuộn tròn trong chăn, vẫn thể bỏ qua cơn khát đó.
Trình Dao Dao luôn là theo chủ nghĩa hưởng lạc, điều kém cỏi nhất chính là chế ngự d.ụ.c vọng. Đột nhiên hừ một tiếng, rách chăn , núi, núi, dương khí đêm nay cô hút cho đủ thể dừng.
Cô mặc dép lê, lẻn ngoài. Vừa cửa, gió đêm thổi tới, khí lạnh lẽo cô tỉnh táo hẳn. Trình Dao Dao mới cảm thấy lạnh, ôm cánh tay chạy vội phòng Tạ Chiêu.
Trước nay Tạ Chiêu từng phòng cô, cô ít khi phòng Tạ Chiêu. Phòng Tạ Chiêu là phòng chứa đồ cải tạo, bên ngoài để lông thú và các loại d.ư.ợ.c liệu, đồ đạc ngổn ngang. Trình Dao Dao suýt vấp ngã, vịn tường chậm rãi .
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ mái nhà chiếu giường lớn ở phòng trong. Tạ Chiêu ngửa, một cánh tay rắn chắc màu lúa mạch đặt chăn. Trời lạnh như , vẫn ngủ trần , nóng hầm hập.
Phòng Tạ Chiêu tràn ngập mùi d.ư.ợ.c liệu và lông thú, còn thở đặc trưng của Tạ Chiêu, hòa thành một mùi hương thuần nam tính bao vây cô.
Trình Dao Dao chút ngượng ngùng, tuy Tạ Chiêu phòng cô tự nhiên, nhưng cô vẫn là đầu tiên tỉnh táo phòng Tạ Chiêu.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-377.html.]
Cô nhỏ giọng gọi: "Tạ Chiêu."
Tạ Chiêu thở đều đều, ngủ say, phản ứng. Trình Dao Dao thở phào nhẹ nhõm, ngủ thì , cô thể trộm hút no dương khí, chạy về phòng khi tỉnh , mỹ.
Trình Dao Dao nghĩ như , cởi dép lê leo lên giường. Cô cố gắng nhẹ nhàng nhất, nhưng xuống, sàn gỗ phát tiếng kẽo kẹt. Bên cạnh Tạ Chiêu dường như động đậy, cô sợ đến mức dám cử động.
Đêm khuya lạnh lẽo, Trình Dao Dao chỉ mặc đồ ngủ, một hồi liền lạnh đến chịu nổi. Cô cẩn thận xoay , vén góc chăn kéo về. chăn tay Tạ Chiêu đè nặng như sắt. Cô kéo một chút, ngay lập tức dừng .
Trình Dao Dao lười động đậy, sợ Tạ Chiêu thức giấc, đành co thành một đoàn bên cạnh . Một tay Tạ Chiêu đặt bên . Trình Dao Dao nhẹ nhàng vươn tay, ngón tay móc tay Tạ Chiêu. Nguồn dương khí của Tạ Chiêu ngừng tuôn chảy, khiến cơ thể cô ấm áp lên ít.
Đêm nay quá nhiều dương khí, nếu thì đoàn phim sẽ thế nào... Trình Dao Dao mơ màng, ngủ .
Trong mơ, con sư t.ử lớn ôm cô. Cơ thể lạnh băng của cô dần giãn trong ấm, tìm một tư thế thoải mái nhất trong vòng tay con sư t.ử lớn. Dương khí dồi dào ngừng chảy cơ thể, cô vô thức kêu lên một tiếng, đầu ngón chân cũng thoải mái co rụt .
Thành phố Lâm An là một điểm dừng chân, nơi những chuyến tàu từ Vân Thành tỉnh sẽ tạm dừng . Hai bên đường ray tàu là những bụi cây thấp và lau sậy. Lúc là cuối thu, những bông lau trắng muốt bay lơ lửng trong gió.
Mỗi khi tàu rít còi inh ỏi lao tới, dân làng ngoại ô xách rổ hoặc xô gỗ nhỏ, ùa buôn bán nhộn nhịp bên cửa sổ tàu: "Trứng nóng hổi, một hào một quả!" "Đậu phụ ngũ vị hương, luộc hạt đậu!" "Dưa hấu s.ú.n.g tươi ngon!"
Hành trình tàu dài và nhàm chán, thường móc một hào, mua một nắm hạt dưa hoặc hạt s.ú.n.g để nhấm nháp, thể ăn suốt chặng đường về thăm quê vợ. Đôi khi đội kiểm tra đến bắt , những dân quen thuộc sẽ nhanh ch.óng thu rổ , tản khắp nơi lẫn đám hành khách, khiến đội kiểm tra cách nào.