Tạ Phi cũng ghé xem, tấm ảnh đó thở dài : "Là chị Dao Dao! Chị Dao Dao, tấm ảnh của chị chụp khi nào , quá mất."
Trình Dao Dao đắc ý, nhếch đuôi : "Một phóng viên chụp cho ."
Bà nội Tạ: "Phóng viên? Phóng viên chụp ảnh cho cô?"
Trình Dao Dao sợ bà nội cằn nhằn nên dám một tràng dài nguyên nhân kết quả, : " nhà hát thì lúc họ đang chụp ảnh, thế là họ chụp cho một tấm."
Bà nội Tạ hỏi xong, chỉ : "Mau ăn , cháo sắp nguội ."
Trận lũ lụt mùa hè năm nay khiến các công xã quanh thôn Điềm Thủy tổn thất nặng nề, các thôn đều nguy cơ đứt lương thực. Để bù đắp sinh kế, nhiều bắt đầu nuôi gà con. Quy tắc đây chỉ cho phép nuôi ba con gà dần dần phá vỡ, đội kiểm tra cũng còn đến tận nhà quản lý.
Nhìn hàng xóm đều bắt đầu nuôi gà, bà nội Tạ rốt cuộc hạ quyết tâm, sai Tạ Chiêu bắt mấy con gà con về. Gà con sợ lạnh, nuôi trong mùa đông dễ sống, bà nội Tạ để gà con trong phòng của , ban ngày thì cho nắng.
Hôm nay trời , trải mấy tờ báo nền đất, gà con đặt mặt đất, những cục bông vàng lập tức tứ tán khắp sân, chít chít kêu vang trong sân tìm kiếm. Bà nội Tạ rắc một ít thức ăn gà trộn rau băm nhỏ lên mặt đất, gà con lon ton chạy tới, đầu bé bé mổ mổ mặt đất ăn.
Mọi đều thích lũ gà con. Chỉ Cường là vui, bởi vì vồ gà con. Dù mười con gà con lớn lên, mỗi ngày ít nhất thể thu mười quả trứng, đối với nhà nông mà đó là một khoản tài sản quý giá.
Bà nội Tạ ha hả: "Mấy con quá, con nào cũng sức sống!"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Trình Dao Dao và Tạ Phi bưng một chậu ngó sen lớn từ bếp , đắc ý : "Đương nhiên , mấy con đều là tự chọn đấy nhé!"
Bà nội Tạ: "Cô gì ?"
Trình Dao Dao : "Làm bột ngó sen."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-356.html.]
Ngó sen Tạ Chiêu đào , ngoài biếu khác, còn hơn một cân. Bà nội Tạ : " cô bột ngó sen lâu . thì từng ăn bột ngó sen Hàng Châu, nhà cũng thể ?"
"Sao thể chứ? Làm bột ngó sen cũng khó, các bà xem là ngay." Trình Dao Dao đặt ngó sen xuống đất, lấy ghế nhỏ xuống, xắn tay áo bắt đầu bận rộn: "Làm bột ngó sen chọn ngó sen già màu sẫm, mập mạp, loại hàm lượng tinh bột cao, thích hợp bột ngó sen. Loại ngó sen ăn giòn thì chỉ để ăn thôi."
Tạ Phi gật gật đầu, chọn ngó sen già bào vỏ, lộ màu trắng như tuyết. Một chậu ngó sen lớn gọt vỏ, cắt mắt, xử lý xong thì rửa sạch.
Tiếp theo mới là công đoạn vất vả: xay ngó sen. Trình Dao Dao cầm dụng cụ mài khoai tây, Tạ Phi dùng bát sành thô, cố sức mài ngó sen. Muốn rửa sạch bộ tinh bột trong mắt ngó sen thì ngó sen nhất định mài thật nhuyễn.
Trình Dao Dao mài vài củ thấy cánh tay đau nhức chịu nổi, oán giận : "Tạ Chiêu cũng ." Công việc giao cho Tạ Chiêu khỏe mạnh là hợp nhất.
"Chiêu ca nhi sáng sớm ngoài ." Bà nội Tạ : "Hai đói bụng ?"
"Chưa ạ." Trình Dao Dao vẻ mặt ủy khuất. Ngày thường với họ ?
Không Tạ Chiêu giúp việc, hai cánh tay Trình Dao Dao gần như phế , cuối cùng cũng mài nhuyễn cả chậu ngó sen lớn. Lấy một thùng nước giếng đổ bùn ngó sen, dùng tay vò mạnh. Một chậu nước nhanh ch.óng biến thành chất lỏng trắng đục. Lọc bỏ tạp chất bằng vải gạc, đó để yên nhúc nhích.
Tạ Phi lau mồ hôi mặt, tò mò hỏi: "Làm là ?"
"Ừm, nước lắng xuống mấy tiếng sẽ tách thành lớp lớp , phần bột lắng xuống chính là bột ngó sen." Trình Dao Dao giải thích.
Bà nội Tạ: "Cái cũng giống cách chúng bột sắn dây nhà ."
Tạ Phi chút tin: "Nhiều chậu như , chỉ còn chút xíu ?"