Trình Dao Dao cầm một cái bánh lên c.ắ.n, một cỗ hương thơm của gạo vô cùng đậm đà. Tuy nguội, nhưng vẫn mềm dẻo, giống như bánh trong quán cứng : "Ngon lắm, tuy dính một chút, nhưng vẫn !"
Tạ Phi thấy Trình Dao Dao thật lòng, mắt cong . Cô lúc mới nhớ , ôm bánh nếp chạy đưa cho Tạ Chiêu: "Anh, cũng ăn !"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Tạ Chiêu : "Để dành cho em và Dao Dao ăn."
Tạ Phi : "Em ăn nhiều ở chợ , cái là cho ."
Tạ Chiêu lúc mới bỏ đồ xuống, rửa tay cầm một cái bánh lên ăn.
Tạ Phi ngạc nhiên trai: "Anh, ? Sao một vết."
Tạ Chiêu nghiêng đầu: "Không ."
Tạ Phi kiêng nể gì : "Đã sưng lên . Chị Dao Dao, chị xem mặt !"
Trình Dao Dao tùy tiện l.i.ế.m l.i.ế.m bột đậu nành môi, nhảy xuống đất rửa tay: "Em mua gì đến ?"
Câu nhắc nhở Tạ Phi, cô vội vàng chạy đến kể cho Trình Dao Dao những thứ hôm nay mua: "Em mua một quyển sách, vải nhuộm, còn..."
Nói chuyện, bà nội Tạ về. Bà nội Tạ xách theo một cái rổ, bên trong là vài miếng đậu hũ tươi ngon: "Dao Dao và Chiêu Nhi hôm nay Thung Lũng Ba Sàng, đậu hũ ở đó thật ngon, đậu hoa thì mềm lắm. Đáng tiếc là hai đứa về, bà cho hai đứa một ít tiên thảo, ăn ."
" đúng, con ăn một bát ." Tạ Phi vội vàng bổ sung: "Ngon lắm!"
Trình Dao Dao bĩu môi: "Hai mang em ."
Tạ Phi vội vàng nịnh nọt : "Lần trai chị em chúng cùng , ?"
"Không mang !" Trình Dao Dao càng tức giận.
Bà nội Tạ đang ngâm đậu hũ nước giếng. Trời mùa hè nóng, cả đường cũng đậu hũ hỏng , để nguội bớt. Nghe lời , bà nội Tạ liếc Trình Dao Dao, Tạ Chiêu đang bên cạnh, như chuyện gì.
Bà nội Tạ tuy lớn tuổi nhưng mắt tinh, liếc mắt một cái thấy vết tát mặt Tạ Chiêu.
Bà nội Tạ cắt tiên thảo, trộn với mật ong bưng , gọi Trình Dao Dao và Tạ Chiêu ăn: "Nào, tiên ăn một chút. Mua từ miền núi, hương vị giống với chúng tự ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-278.html.]
Trình Dao Dao vui vẻ chạy tới, Tạ Chiêu cũng xuống bên cạnh cô. Cô hừ một tiếng, kéo ghế một chút. Tạ Chiêu hiền lành , giúp cô cầm thìa lên.
Đang nô đùa, cửa bỗng nhiên gõ vang: "Dao Dao! Dao Dao em nhà ?"
Cửa viện gõ vang dội. Sau , tiếng gõ cửa , Trình Dao Dao khỏi rùng , theo bản năng về phía Tạ Chiêu.
Tạ Chiêu trầm giọng : "Không , xem."
Tạ Chiêu dậy. Bà nội Tạ vội vàng hỏi: "Chiêu ca nhi, cẩn thận đấy."
Tạ Chiêu gật đầu, bước nhanh cửa. Vừa mở cửa, hóa là Hàn Nhân và một nam tri thức trẻ khác đang thở hổn hển cửa.
Hàn Nhân thấy Tạ Chiêu lập tức thò đầu trong sân , vẻ mặt lo lắng: "Dao Dao ?"
Tạ Chiêu chau mày: "Cái gì?"
"Là, là Trương Hiểu Phong..." Hàn Nhân hổn hển .
Trình Dao Dao ló đầu từ phía Tạ Chiêu, lập tức đẩy Tạ Chiêu : "Trương Hiểu Phong ?"
Trương Hiểu Phong lúc mới thở đều, tiếp tục : "Trương Hiểu Phong đến tìm cô ?"
Trình Dao Dao ngạc nhiên : "Không ! Cô đề cử học, mấy ngày nay đang thu dọn hành lý chuẩn về thành ?"
Hàn Nhân , sốt ruột đến mức giậm chân: "C.h.ế.t , c.h.ế.t , cô đến tìm cô, cô , chúng chỗ khác tìm!"
Trình Dao Dao mà mờ mịt, chặn ngang Hàn Nhân : "Chị mau rõ ràng , chị em sợ c.h.ế.t mất, Trương Hiểu Phong rốt cuộc là ?"
Hàn Nhân đành hạ giọng giải thích: "Suất đề cử học của Trương Hiểu Phong hủy bỏ ! Cô hôm nay thấy , chúng sợ cô nghĩ quẩn!"
"Sao thế?" Trình Dao Dao ngơ ngẩn.
Hàn Nhân vội vàng kéo tay cô, : "Đi !"
Trình Dao Dao đầu Tạ Chiêu, định mở miệng, Tạ Chiêu lên tiếng: " cùng cô."