Trình Dao Dao và Trình No No là cùng cha khác , hai đều giống . Nguyên chủ và cha cô là thanh mai trúc mã, tình cảm sâu đậm. Đáng tiếc là sinh nguyên chủ thì cô qua đời.
Cha Trình tái hôn là vì con gái, nhờ mai mối chọn một cô nương thôn quê tài sắc, yêu cầu cô sinh con, chỉ một lòng chăm sóc con gái . Ai ngờ cô nương thôn quê khéo léo, nhà một năm thì sinh No No.
Đáng tiếc là Trình No No từ nhỏ xinh , tính tình chậm chạp. Cha Trình hài lòng kế, lơ là chăm sóc nguyên chủ, liền mang nguyên chủ đến việc ở nơi khác, mấy năm mới về.
Mẹ kế sợ hãi, thấy con gái ruột như bùn nhão khó mà nâng đỡ, mới thu liễm . Từ đó về , bà một lòng bù đắp cho nhà đẻ, đối với nguyên chủ thì dùng chính sách "dâng hiến độc d.ư.ợ.c", đối với con gái ruột thì mặc kệ. Trong ký ức của nguyên chủ, em gái bao giờ cảm tình gì, dáng cũng khô gầy.
Hai năm , cô sốt cao, tỉnh dậy thì bỗng nhiên trở thành một khác. Đầu tiên là lôi kéo , dỗ dành cha cho phục tùng, ngay cả Thẩm Diệc, thanh mai trúc mã của Trình Dao Dao, cũng trở thành trướng cô .
Trình No No tắt đèn, ký túc xá chìm bóng tối. Các cô gái ngủ, ríu rít trò chuyện. Phần lớn là Hàn Ân và Trương Tiểu Phong , Lưu Mẫn Hà im lặng lắng , Trình Dao Dao thỉnh thoảng chen vài câu.
Chủ đề chuyển sang Tạ Tam. Hàn Ân dùng giọng điệu ít cô gái , cố giả bộ tao nhã: "Hôm nay Tạ Tam, trông cũng giống con cháu địa chủ."
"Hắc ngũ loại thể tư bản gia và địa chủ mặt ?" Trương Tiểu Phong : "Anh cứu Dao Dao, chứng tỏ bản chất của vẫn là lương thiện."
Lưu Mẫn Hà đột nhiên : "Trong làng ai cũng gọi là Vân."
Các cô gái ầm lên, Trình Dao Dao cũng ôm chăn trở , nghĩ đến khuôn mặt dữ tợn của Tạ Tam, bĩu môi. Trình Dao Dao thể đổi phận của nguyên chủ , nhất là tránh xa Tạ Tam. đó cô còn tiếp cận Tạ Tam, thiện ký ức của .
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Ngày thứ hai, Trình Dao Dao đang say ngủ trong chăn thì Hàn Ân lay tỉnh, giật cả chăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-22.html.]
"Trình Dao Dao, dậy mau, nhanh lên!"
"Đừng ồn..." Trình Dao Dao mềm nhũn giường, mặt ửng hồng, váy xốc lên để lộ đôi chân thon dài trắng ngần như ngọc.
Hàn Ân hiểu cũng đỏ mặt, ném chăn trả cho cô, la lối ầm ĩ: "Cô lên núi hái nấm với bọn ? Nhanh lên, mặt trời lên sẽ thiêu c.h.ế.t mất!"
"À, !" Trình Dao Dao tỉnh táo , vội vàng xuống giường.
Hàn Ân, Trương Tiểu Phong và Lưu Mẫn Hà rửa mặt xong, trang đầy đủ chờ cô. Hàn Ân thúc giục Trình Dao Dao rửa mặt đ.á.n.h răng, cột tóc đuôi ngựa, vội vàng quần áo.
Trong rương của nguyên chủ là quần áo , lộng lẫy nhưng khoa trương. Trương Tiểu Phong cho cô một chiếc áo sơ mi cũ, Trình Dao Dao mặc một chiếc quần dài màu xanh quân đội, đôi giày giải phóng, cuối cùng cũng thể xuất phát.
Ký túc xá nữ sinh tập thể, chỉ thiếu Trình No No. Nghe Trình Dao Dao hỏi, Hàn Ân khinh thường: "Cô với Thẩm Diệc lên trấn từ sáng sớm, chắc đang ăn ngon . Mặc kệ cô , chúng lên núi!"
Thôn Điềm Thủy dựa núi, men theo con đường nhỏ lên núi, bên đường cỏ dại đẫm sương, hoa dại nở rộ chen chúc, xa xa núi xanh mờ ảo, khí trong lành thấm lòng .
Bên đường là những loại rau dại, rau đắng, rau bồ công , rau dương xỉ, còn măng non đang nhú lên từ trong cỏ dại. Sau mưa, vô loại nấm càng thi mọc lên.
Mỗi năm mùa xuân là thời kỳ thiếu lương thực, dân thôn Điềm Thủy dựa rau dại và nấm để sống. Chỉ cần chịu khó, luôn thể kiếm thứ gì đó từ núi để lấp đầy bụng. Nếu may mắn, thể kiếm chút thịt cá.
Tri thức trẻ mới đến thôn, đất trồng rau riêng còn lớn, ăn rau chỉ thể lên núi. Ngoài nguyên chủ, vài tri thức trẻ thường lên núi hái rau dại, ít nhất cũng lấp đầy cái bụng.