Xuyên Sách: Bảo Bối Kiêu Ngạo Thập Niên 70 - Chương 164

Cập nhật lúc: 2026-03-27 11:50:11
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồ ăn trong miệng đột nhiên mất hương vị, Trình Dao Dao ỉu xìu: "Anh mấy ngày?"

"Không ." Tạ Phi lắc đầu.

Trình Dao Dao ăn sạch đồ ăn, rửa bát đũa, việc gì . Liền cùng Tạ Phi đan vòng hạt cỏ với bà nội Tạ.

Hạt cỏ còn gọi là Bồ Đề, nhỏ như hạt đậu, màu đen nhánh, ở giữa một đường vân tự nhiên, thể dùng mành cửa. Ở nông thôn, nhà nào cũng loại mành hạt cỏ , treo ở cửa mát .

Bà nội Tạ nhiều lời, mắt mũi, mũi tâm, ung dung đan hạt cỏ. Trình Dao Dao học theo Tạ Phi một lúc, nhanh nắm bắt kỹ thuật. Nàng còn trẻ, mắt sáng, xâu hạt cũng nhanh và .

Thời gian trong căn nhà cổ xưa dường như ngừng , trôi qua đặc biệt chậm chạp. Bụi trong ánh nắng trôi nổi như cát vàng. Trình Dao Dao cúi mặt, chăm chú xâu hạt cỏ, má nàng ánh nắng hiện lên một lớp sáng bóng như sứ.

Đôi mắt đục ngầu của bà nội Tạ rơi mặt nàng, chút bất ngờ.

Trình Dao Dao xinh như , trẻ trung như , tính tình điềm đạm như , ngờ thể kiên nhẫn bên cạnh bà lão già .

Bà nội Tạ nghĩ bụng, liền mở miệng dò hỏi hai câu.

Trình Dao Dao xâu xong một chuỗi hạt đặt sang một bên, cầm lấy một sợi khác, : "Hồi nhỏ em sống với ông bà ngoại, quen cùng lớn."

Lời của bà nội Tạ càng thêm bất ngờ, bà hỏi thêm hai câu về chuyện nhà của Trình Dao Dao: "Em từ nhỏ sống với ông bà ngoại? Bố em ?"

Trình Dao Dao c.ắ.n môi, nhỏ giọng : "Mẹ em sinh em thì mất . Nhà em còn và em gái nữa."

Tạ Phi nhỏ giọng kinh hô, ánh mắt đồng cảm Trình Dao Dao.

Bà nội Tạ chút ngạc nhiên, đ.á.n.h giá Trình Dao Dao. Thấy nàng kiều diễm xinh như , đôi mắt ẩn chứa sự hồn nhiên nuông chiều, ngờ thế như .

Bà nội Tạ đột nhiên mềm lòng, thở dài: "Thật đáng thương. Tuổi còn nhỏ..."

Lúc , tiếng gõ cửa bỗng vang lên.

Bà nội Tạ giật , Tạ Phi sợ nhảy dựng lên, suýt đ.á.n.h đổ vòng hạt cỏ.

Trình Dao Dao kỳ lạ: "Sao ? Sợ như ?"

Bà nội Tạ : "Tiểu Phi, bảo chuyện ít thôi, bình tĩnh."

Tạ Phi hoảng hốt, kéo tay Trình Dao Dao nhỏ: "Có trai ở nhà lục soát chúng ?"

Trình Dao Dao trong lòng chua xót. Nhà họ Tạ rốt cuộc là phiền nhiễu quá nhiều, mới khiến Tạ Phi sợ đến mức như ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-164.html.]

Trình Dao Dao vỗ nhẹ tay Tạ Phi: "Đừng sợ, em xem!"

Tiếng gõ cửa càng ngày càng gấp.

Trình Dao Dao nhanh đến bên cửa, quát qua khe cửa: "Ai đó? Gõ gì?"

Ngoài cửa bỗng im lặng, một lúc , một giọng vang lên: " là Đản, bí thư bảo gọi nhổ cỏ lợn!"

"Cẩu Đản Cẩu Đản ai?"

"Cẩu Đản ."

"Cậu là ai?"

" là Đản."

"Cẩu Đản ai?"

Ngoài cửa, đứa trẻ lặp lặp , như sắp : "Cậu nhổ cỏ lợn ? Cậu thì tự !"

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Bà nội Tạ : "Đừng đùa đứa trẻ nữa, đó là Cẩu Đản nhà hàng xóm."

Trình Dao Dao cố nhịn, Tạ Phi cũng yên tâm, chạy mở cửa. Nàng rút chốt cửa, hé mở cửa, ngoài cửa một bảy tám tuổi, mặc áo thun ngắn bạc màu, phơi nắng đen nhẻm, trông khỏe mạnh.

Cẩu Đản tay còn cầm một cái rổ, thấy Trình Dao Dao mặt liền đỏ bừng, cúi đầu xuống đôi dép cỏ rách để lộ ngón chân: "Đi nhổ cỏ lợn ?"

Được Tạ Phi nhắc nhở, Trình Dao Dao mới thôn ủy sắp xếp cho nàng công việc mới là nhổ cỏ lợn.

Trình Dao Dao nhất thời bối rối: "Sao ai báo cho ?"

Tạ Phi : "Mấy ngày trai về báo . Hôm nay thành phố nên dặn Cẩu Đản đến gọi chị."

Trình Dao Dao ánh mặt trời ngoài trời, : " đây, đợi , quần áo."

"Phiền phức thật!" Cẩu Đản bực bội, khuôn mặt khó chịu: " đợi nữa, đây!"

Nói là , nhưng vẫn chắp tay lưng đợi cửa.

Trình Dao Dao vội vàng chạy nhà, một chiếc áo dài tay và quần dài, đôi giày vải. Lại lục lọi tìm chiếc mũ lá nhỏ Tạ Tam đan cho nàng.

 

 

Loading...