"Em? Em ?" Tạ Phi kích động đến mặt đỏ bừng, lắp bắp: "Không , những bộ quần áo như , chắc chắn đắt, em hỏng mất!"
Trình Dao Dao nhặt một chiếc váy liền màu xanh lam lên đo thử lên Tạ Phi, hào phóng : "Sợ cái gì? Em thích thì chị thể cho em."
Tạ Phi hít một sâu, đôi mắt nai nhỏ lấp lánh. Khoảnh khắc Trình Dao Dao trong mắt cô gần như tỏa sáng, chiếc váy như , Trình Dao Dao thể tặng cho !
Tạ Phi kích động nhảy lên, nhưng vẫn kiên quyết từ chối. Chỉ là trong lòng cô : "Chị ơi, cái váy thể cho em xem một chút ? Em vẽ kiểu dáng, tự ."
Cô gái nhỏ kiên quyết từ chối món quà của Trình Dao Dao, mà đề nghị vẽ kiểu dáng, tự . Trình Dao Dao trong khoảnh khắc bỗng nhiên bội phục bà nội Tạ, thế nào bà dạy Tạ Tam và Tạ Phi như .
Bà nội Tạ đang trong phòng, nơi cũng đơn giản, chỉ giường, một tủ đơn giản và những chiếc rương đặt dựa tường, những chiếc rương bàn, đó đặt một giỏ đồ kim chỉ.
Bà nội Tạ bên chân, đối với Tạ Tam : "Quỳ xuống!"
Tạ Tam quỳ gối thẳng tắp xuống nền gạch xanh, đầu gối và gạch xanh va chạm phát tiếng động nặng nề, bà nội Tạ giật .
Bà nội Tạ đau lòng tức giận, vỗ mạnh : "Con đừng cái vẻ bướng bỉnh ! Tranh thủ lúc còn sớm tìm đoàn trưởng , đưa cô Trình tri thức trẻ !"
"Không thể..." Tạ Tam chút do dự, đôi mắt dài hẹp ngước lên bà nội Tạ.
Bà nội Tạ thấy trong mắt là sự cố chấp đầu , cháu trai mười tuổi, từ đứa trẻ mềm mại trong lòng khi xưa lớn thành chống trời, dáng vẻ sắp lên con đường cũ của cha .
Bà nội Tạ từ đó đột nhiên cảm thấy một trận bất lực phận, thở dài, dùng giọng mà bà từng khinh thường nhất để với Tạ Tam: "Con là tức c.h.ế.t bà ?"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Bà nội..." Tạ Tam giọng gấp gáp: "Đêm qua bà rõ ràng ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-sach-bao-boi-kieu-ngao-thap-nien-70/chuong-144.html.]
"Không sai, hôm qua bà đồng ý với con!" Bà nội Tạ : " con cô lớn thành bộ dạng !"
Bà nội Tạ thể thừa nhận dung mạo tuyệt sắc của Trình Dao Dao. Ở một nơi nghèo nàn hẻo lánh như thể sinh mỹ nhân như ? Nói về , bà nội Tạ thời trẻ cũng là mỹ nhân nổi tiếng khắp nơi, của Tạ Tam càng xinh hơn cả thành phố Lâm An, một cô gái chân nhỏ chữ nghĩa, dạy cho cha của Tạ Tam một đàn ông tân thời du học nước ngoài đem lòng yêu mến, màng trong nhà còn một trai nghiện t.h.u.ố.c phiện phá gia bại sản bỏ hơn nửa tài sản, rước về nhà trong 10 dặm xe hoa.
Thế nhưng hôm nay Trình Dao Dao bước nhà, bà nội Tạ đó là tuyệt sắc.
Một mỹ nhân như , chỉ hợp để cung phụng trong nhung lụa, đặt ở nhà họ Tạ bây giờ là mầm họa.
Tạ Tam ngẩng đầu, giọng cho phép nghi ngờ: "Cô thể gả cho khác."
Bà nội Tạ : "Con... cô lớn thành bộ dạng , lẽ nào là chúng nuôi ?"
Tạ Tam thẳng lưng: "Con sẽ kiếm tiền, con sẽ nuôi cô !"
"Con!" Bà nội Tạ tức giận dậy, cầm lấy cái giẻ lau lông gà bên cạnh đ.á.n.h xuống mặt Tạ Tam.
Tạ Tam đ.á.n.h nghiêng đầu, khóe môi mím c.h.ặ.t, ương bướng đầu .
Bà nội Tạ run rẩy: "Triệu ca nhi, con đừng ý định đó... Cuộc sống gia đình chúng tuy nghèo khổ, nhưng bình thường là an ! Bà chỉ cần con và Tiểu Phi bình an trưởng thành, bà cầu gì cả!"
Tạ Tam bà nội Tạ với vẻ đau khổ và tội : "Bà nội, con từ nhỏ đến lớn từng cầu xin bà điều gì. Con chỉ cô một..."
"Họa thủy, cô chính là họa thủy!" Bà nội Tạ lẩm bẩm với Tạ Tam giọng cao hơn: "Con cứ quỳ ! Đến khi nào nghĩ thông thì lên!"
Tạ Tam thẳng lưng, đầu gối quỳ nền đất lạnh lẽo cứng rắn, mặt hề biểu cảm gì.