Xuyên qua thành công chúa ngốc đi hoà thân - C4

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:21:06
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng c.ắ.n răng, trong lòng căng thẳng, nhưng mặt vẫn là vẻ mờ mịt, lầm lũi theo.

Đến bên suối, Thương Hành Dạ dừng . Nước chảy róc rách, đá trơn nhẵn. Hắn đầu nàng.

“Ngồi xuống.”

Nàng .

“Đưa tay .”

Nàng chần chừ một chút, ngoan ngoãn đưa tay.

Hắn chằm chằm bàn tay trắng mịn, mảnh khảnh như một món đồ sứ, chỉ cần khẽ bóp là sẽ nát vụn. Hắn rút từ tay áo một con d.a.o nhỏ, lưỡi d.a.o mỏng, ánh lên lạnh lẽo.

Tim nàng siết c.h.ặ.t.

Xong , thủ tiêu

Dao kề sát cổ tay nàng.

“Nếu bảo ngươi—”

“Ngẩng đầu thẳng .”

Mệnh lệnh rơi xuống. Nàng từ từ ngẩng đầu. Hắn nàng ánh mắt đầy nguy hiểm.

“Nhớ cho rõ.”

“Ở Đại Thương, một câu, ngươi . Dù hiểu .”

Nàng , hai tay đặt đầu gối, ngoan ngoãn gật đầu.

trong lòng thầm mắng:

Tên sát nhân điên cuồng biến thái !

lúc đó, một loạt bóng đen từ bốn phương tám hướng xông tới. 

“Bảo vệ điện hạ!” Thị vệ hét lên.

Ngay khoảnh khắc thấy cảnh tượng mặt, Trường Nguyệt sững . Xung quanh là hỗn loạn đao kiếm va chạm, tiếng hét c.h.e.m g.i.e.t, m.a.u tươi văng tung tóe. Những cảnh tượng nàng chỉ từng thấy phim, bao giờ nghĩ ngày bản giữa đó. Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi, nàng sẽ mất mạng thật sự.

Một tên thích khách áo đen gào lớn:

“G.i.e.t cô gái mặc áo đỏ!”

Trường Nguyệt cúi đầu hỷ phục đỏ ch.ói , tim như rơi thẳng xuống đáy vực.

Xong .

Áo đỏ… chẳng ?

Đông Ly Trường Nguyệt nghiến răng trong lòng.

Thế cái khỉ gì, mệnh đại cát cái khỉ gì chứ!

Ngay lúc nàng gần như tiếng, một bóng dáng cao lãnh đột ngột lọt tầm mắt. Trường bào đen phấp phới, ảnh giữa chiến cuộc mà vẫn ung dung tự tại. Kiếm trong tay lóe lên ánh lạnh, mỗi một chiêu đều gọn gàng dứt khoát, thích khách ngã xuống như cỏ rạp. M.á.u b.ắ.n lên vạt áo đen, càng tôn lên vẻ lạnh lùng nguy hiểm đến mê .

Thương Hành Dạ. 

Trong khoảnh khắc đó, Trường Nguyệt chỉ kịp nảy một ý nghĩ duy nhất

Phải ôm đùi vị phu quân mới sống !

Nàng c.ắ.n răng, bất chấp tất cả, lao thẳng về phía , ôm lấy… đúng nghĩa cái đùi mặt.

Đôi tay run rẩy của Trường Nguyệt ôm c.h.ặ.t lấy đùi Thương Hành Dạ, cả lẩy bẩy như con mèo con gặp mưa. Hắn khựng trong tích tắc. Kiếm trong tay còn đang nhỏ m.á.u. Hắn cúi mắt xuống.

Dưới chân , tân nương áo đỏ ôm đùi như ôm lấy bùa cứu mạng cuối cùng, gương mặt tái nhợt, hai mắt nhắm nghiền.

“……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-thanh-cong-chua-ngoc-di-hoa-than/c4.html.]

Hắn từng thấy ai dám… ôm đùi giữa chiến trường như thế.

“Buông .”

Giọng trầm thấp, lạnh như lưỡi kiếm.

Trường Nguyệt lắc đầu lia lịa, ôm còn c.h.ặ.t hơn, giọng run run:

“Không buông… buông là c.h.ế.t…”

Một tên thích khách lao tới phía nàng trở tay một kiếm c.h.é.m gục, m.á.u b.ắ.n tung tóe sát bên chân nàng.

Trường Nguyệt giật hét nhỏ một tiếng, càng túm c.h.ặ.t hơn.

“……”

Khoé miệng Thương Hành Dạ khẽ giật. Hắn khẽ một tiếng, nhẹ, lạnh:

“Ngươi lấy cột chống ?”

Trường Nguyệt ngẩng đầu , mắt rưng rưng, giọng ngốc nghếch:

“Cột… cột cao, đổ…”

Thương Dạ Hành bật thật sự. Không lớn, nhưng đủ để khiến mấy tên thị vệ gần đó ngơ ngác đầu . Hắn cúi , một tay nắm lấy cổ tay nàng kéo lên phía , giọng vẫn lạnh nhưng động tác đổi:

“Đứng yên. Đụng nữa”

Hắn ngừng một chút, liếc nàng một cái:

“Coi chừng cái mạng  nhỏ.”

Trường Nguyệt ngơ ngác lưng , liền gật đầu như giã tỏi. Dọn dẹp xong đám sát thủ áo đen, đội ngũ lên đường.

Đêm đó, họ nghỉ tại một nhà trọ ven quan đạo.

Mưa lất phất, gió lạnh. Lại là một đêm bình yên.

Trường Nguyệt cuộn trong chăn thì tiếng v.út xé gió. Mũi tên cắm phập cột gỗ, tên đen sì, mùi tanh hắc lan ngay lập tức.

“Có thích khách!”

Tiếng hô vang lên cùng lúc cửa sổ phá vỡ. Áo đen tràn như nước vỡ bờ. Trường Nguyệt kịp phản ứng kéo mạnh . Một bóng đen chắn mặt nàng.

“Ở yên.”

Giọng Thương Hành Dạ trầm thấp, dứt khoát. Hắn chiến đấu, ép nàng lùi góc phòng. Đao kiếm chạm loé lửa, mùi m.á.u lảng vảng trong khí khiến cô gái đến từ hiện đại như Trường Nguyệt ch.óng mặt lảo đảo. Một mũi tên lao tới nhắm thẳng Trường Nguyệt. Thương Hành Dạ xoay c.h.é.m mũi tên nhưng kịp tránh một mũi tên khác sượt qua vai.

Cuộc chiến kết thúc trong mưa. T.ử sĩ rải rác, m.a.u loang đen cả nền đất.

Thương Hành Dạ thu kiếm thì bước chân khựng . Hắn chống tay lên bàn. Màu đen từ vết thương lan nhanh.

“Điện hạ!” thị vệ tái mặt, tới kiểm tra,”Mũi tên tẩm độc!”

 

Không khí đông cứng. Trường Nguyệt màu đen đang bò dần da , tim đập loạn. 

“Ca ca …. Ca ca c.h.ế.t!”

Nàng lao tới do dự c.ắ.n miệng vết thương, nhịn cơn buồn nôn, hút chỗ m.á.u độc đen sì nhổ .

Chẳng mấy bộ phim cổ trang, thường dùng cách để hút độc . Không thể để trúng độc c.h.ế.t . Hắn mà c.h.ế.t…Đám Đại Thương sẽ xé xác mất. Đành đ.á.n.h cược lời lão yêu bà rằng thể thể kháng độc. 

Hắn nàng lâu. Độc hút , đến khi m.á.u từ vết thương trở màu đỏ sẫm, nàng mới buông tay, mềm nhũn ngã xuống.

Trước khi ngất , nàng giọng khẽ, sát bên tai:

là đồ ngốc liều mạng. Ta là Thái t.ử Đại thương cũng sẽ d.ư.ợ.c giải bách độc!”

Ý thức tối dần. Trong đầu nàng chỉ còn một suy nghĩ :

Vậy mà sớm, tên c.h.ế.t tiệt hại liều mạng cầu sinh như .

Loading...