Thương Hành Dạ bật . Một tiếng khẽ, lạnh.
“Hoá …”
Hắn nhếch môi.
“Là tân nương si ngốc của .”
Hắn phất tay, giọng thản nhiên đến tàn nhẫn:
“Tha cho nàng . Dù ngốc thế , sớm muộn gì cũng c.h.ế.t.”
Trường Nguyệt suýt c.ắ.n nát răng.
Tên c.h.ế.t tiệt mặt thì mà phun lời rắn rết!
nàng lập tức tự nhắc vì cái mạng nhỏ, diễn tiếp. May mà kiếp nàng là sinh viên ưu tú khoa diễn xuất của Học viện, mấy vai ngu ngơ thế … quá quen.
Hắn hiệu cho thuộc hạ thu kiếm .
“Đi lạc?” hỏi.
Nàng gật đầu thật mạnh, tóc tai rối tung, ánh mắt trong veo đến mức… thể nghi ngờ.
“Đi… chơi…”
“Không thấy …”
Thám báo nghiến răng, nhịn :
“Thật là phiền phức. G.i.e.t quách nàng ! Cẩu hoàng đế Đông Ly dám coi thường chúng !”
Thương Hành Dạ , giọng bình thản cắt ngang:
“Tha cho nàng .”
“ điện hạ!”
“Ngốc thì gì? Trước mắt đừng kéo thêm phiền phức. Đi thôi, mặc nàng tự sinh tự diệt.”
Hắn dứt lời, xoay định rời .
Thì bất ngờ, một bóng lao tới.
“Bịch!”
Trường Nguyệt ôm c.h.ặ.t lấy… đùi .
Nàng nghĩ . Hắn đúng, một nàng lang thang giữa nơi hoang dã, còn là thế giới xa lạ chẳng khác nào tìm c.h.ế.t. Mà thì rõ ràng định g.i.e.t nàng. Vậy thì… ôm đùi vị “phu quân” .
“Ca ca xinh !”
nàng ngẩng đầu, vô tri, giọng nũng nịu,
“Trường Nguyệt thích ca ca. Trường Nguyệt cùng ca ca.”
“Phụt”
Tên thuộc hạ bên cạnh bật .
Xong .
Xong .
Dám gọi điện hạ là ca ca xinh , còn thích điện hạ đúng là ngốc hết t.h.u.ố.c chữa. Điện hạ nhà là ai chứ, chính là ngọc diện tu la, g.i.e.t chớp mắt!
Thương Hành Dạ liếc xéo một cái, ánh mắt sắc lạnh. Rồi cúi đầu nàng, giọng trầm xuống:
“Buông . Có tin một nhát kết liễu ngươi ngay ?”
Nàng lắc đầu nguầy nguậy, ôm c.h.ặ.t hơn:
“Không buông! Ta ở cùng ca ca xinh !”
Hắn hít sâu một , rõ ràng là… bất lực. Cuối cùng, Thương Hành Dạ đành đưa nàng đội ngũ Đông Ly, chỉ ngắn gọn:
“Gặp nàng đường.”
Cung nữ theo hầu sợ bực, nhưng dám nặng lời:
“Trưởng công chúa, chạy loạn thế? May mà xảy chuyện…”
“Đa tạ thái t.ử điện hạ…”
Nàng vẫn túm c.h.ặ.t t.a.y áo , chịu buông.
“Trường Nguyệt cùng ca ca.”
Binh lính và cung nữ cảnh mà rùng .
Ngốc thật.
Ngốc đến mức… sợ là gì.
Đêm đó, Trường Nguyệt giao cho đội ngũ Đại Thương. Dù cũng là tân nương, nàng theo Thương Hành Dạ trướng của . Nha Thanh Đào theo hầu, giúp nàng tắm rửa, chải đầu, y phục lặng lẽ lui .
Trong trướng chỉ còn một nàng. Trường Nguyệt cuộn trong chăn, tim đập thình thịch. Hắn chán ghét như … chắc sẽ chẳng gì .
Nghĩ , nàng dần dần ngủ .
Một lúc , Thương Hành Dạ bước . Hắn dừng chân .
Trên giường, tân nương “si ngốc” cuộn tròn ngủ say, mái tóc đen xõa gối, gương mặt thanh tú mềm mại ánh đèn mờ. Nếu đôi mắt lơ ngơ ngốc nghếch thì khuôn mặt linh động … giống hệt một chú chim yến nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-thanh-cong-chua-ngoc-di-hoa-than/c3.html.]
Hắn lạnh:
“ là ngốc sợ! Dám ngủ ngon trong trướng .”
Sáng hôm , sương sớm còn tan, tiếng vó ngựa vang lên dồn dập. Đội ngũ của Thái t.ử Đại Thương xuất phát, quân dung chỉnh tề, khí thế lạnh lẽo. Thương Hành Dạ cưỡi ngựa đầu, gương mặt ánh sáng ban mai càng thêm sắc lạnh, khiến khác dám thẳng.
Xe ngựa của Đại Thương chạy êm. Êm đến mức Trường Nguyệt trong xe mà… buồn ngủ.
Trời ngả chiều, Thương Hành Dạ nhàn nhạt :
“Dừng xe.”
Đoàn xe chậm . Thương Hành Dạ bước xuống, trực tiếp tiến đến xe của nàng. Thị vệ vén rèm.
Trường Nguyệt ngẩng đầu lên.
Bốn mắt chạm .
Nàng lập tức nở nụ … ngốc.
“Người… cao…”
“Cao hơn cây…”
Thị vệ: “……”
Thương Hành Dạ: “……”
Hắn cúi , thẳng mắt nàng.
“Ngươi là ai ?”
Nàng nghiêng đầu, suy nghĩ lâu, nghiêm túc.
“Biết.”
Thị vệ nín thở.
“Là…ca ca xinh .”
Thị vệ cúi đầu, vai run lên.
Thương Hành Dạ tức giận.
Hắn nàng thêm vài giây, hỏi tiếp:
“Vậy ngươi sợ ?”
Nàng lập tức ôm gối, rụt cổ.
“Sợ!”
Khóe môi nhếch lên:
“Biết sợ là , mới sống lâu hơn một chút!”
Buổi chiều hôm đó, đoàn xe dừng nghỉ bên dòng suối. Binh sĩ tản canh phòng, ngựa dắt uống nước. Gió thổi qua rừng thưa, mang theo mùi cỏ khô và đất đá.
Trường Nguyệt tảng đá lớn, hai chân đung đưa, tay nghịch một cành cỏ, miệng lẩm bẩm:
“Cá bơi bơi…”
Thanh Đào cạnh nàng, ánh mắt đầy bất lực.
lúc —
Một bóng phủ áo choàng đen dừng mặt nàng.
Cành cỏ trong tay nàng rơi xuống đất. Nàng chậm chạp ngẩng đầu.
Là Thương Hành Dạ.
Hắn ngược sáng, gương mặt chìm trong bóng râm, chỉ đôi mắt là rõ ràng — đen, sâu, lạnh.
“Trưởng công chúa.”
Giọng lớn, nhưng đủ khiến xung quanh lập tức im lặng.
Nàng chớp mắt, ngơ ngác.
“Gọi… ?”
“.”
Hắn nàng, ánh mắt sắc bén như chim ưng rình mồi.
“Lại đây.”
Cung nữ giật .
“Điện hạ, trưởng công chúa nàng—”
“Là mệnh lệnh.”
Ba chữ rơi xuống, cho phép phản bác.
Nàng run run dậy, bước loạng choạng, suýt nữa thì vấp. Cung nữ định đỡ thì thị vệ ngăn .
Nàng lảo đảo đến mặt , ánh mắt trong suốt ngẩng đầu lên ngây ngô.
“Ca ca xinh ?”
Hắn đáp, chỉ , về phía bờ suối.
“Đi theo.”