Nàng mở mắt. Trần xe đỏ rực phản chiếu ánh sáng mờ nhạt, như một chiếc l.ồ.ng son nhuốm m.á.u.
Vu tộc…
Thuật triệu hồi…
Những từ xoay vòng trong đầu nàng.
“Nếu tìm Vu tộc…” nàng thầm nghĩ “Vậy chắc chắn cách đưa về.”
mắt, Nàng liếc dây thừng trói tay.
Muốn tìm Vu tộc…
Muốn tìm lão bà …
Trước hết sống sót , tìm cơ hội bỏ trốn.
Nàng hít sâu một . Không nữa. Không gào nữa.
Đêm xuống nhanh.
Đoàn hòa dừng nghỉ chân ở vùng rừng núi sát biên giới. Lửa trại cháy lách tách, tiếng binh sĩ vọng xa. Trường Nguyệt nghỉ ngơi trong lều riêng, bên ngoài canh giữ.
Một ngáp dài.
“Ta buồn ngủ quá, trưởng công chúa ngủ chứ?”
“Nàng ngốc như thế, tỉnh cũng chẳng gì .”
Nàng im, mí mắt khép hờ, nhịp thở đều đặn như ngủ say. Khi tiếng bước chân xa dần, nàng khẽ mở mắt.
Chính là lúc .
Huyết tâm đầu trong cơ thể bắt đầu phát huy tác dụng. Tai nàng bắt tiếng côn trùng xa, tiếng gió luồn qua lá khô… và cả tiếng kim loại va nhẹ áo giáp của lính gác cách đó xa.
Không chần chừ, nàng vén trướng, lách ngoài như một cái bóng.
Rừng đêm đen đặc.
Nàng chạy, định hướng, ngoái đầu, chỉ rời xa ánh lửa.
Đột nhiên, Có tiếng .
Nàng lập tức nấp một tảng đá lớn, ép sát , nín thở.
Ngay đó, hai bóng xuất hiện ánh trăng mờ.
Một quỳ một gối xuống đất.
“Điện hạ.”
Người còn thẳng, áo choàng đen, hình cao gầy, đường nét sắc lạnh như lưỡi đao. Chỉ cần đó thôi cũng tạo cảm giác áp bức.
Giọng trầm thấp, cảm xúc.
“Nói.”
“Thuộc hạ xác nhận.”
“Đông Ly gả sang là trưởng công chúa si ngốc.”
Thám báo nghiến răng.
“Thật là sỉ nhục điện hạ.”
Trong bóng tối, nàng nín thở.
Thái t.ử… Đại Thương.
“Ngốc thì ngốc.” – giọng nam nhân thản nhiên – “Không liên quan đến .”
Tên thám báo ngẩn .
“Điện hạ… tức giận?”
“Tức giận để gì? Hòa vốn chỉ là cái cớ.”
Hắn bước chậm vài bước, giẫm lên lá khô sàn sạt.
“Ta tra rõ. Nguyên nhân chiến tranh Đông Ly mà là nước Tề châm ngòi.”
Nàng khẽ rùng .
“Chúng Đại Thương và Đông Ly lưỡng bại câu thương, để chúng ngư ông đắc lợi.”
Giọng lạnh như băng.
“Đại Thương thắng thế, nhưng tổn thất nhỏ. Cho nên mới cần hòa . Xuống thang một bước cho tướng sĩ nghỉ ngơi cũng cho … thời gian củng cố hoàng vị. Hiện nay, trong triều tra xét việc bí mật nuôi tư quân. Ta cần về kinh đô xử lý.”
Thám báo do dự một lát :
“ nếu là nhị công chúa Đông Ly Minh Châu thì hơn. Đệ nhất mỹ nữ, là tài nữ nổi danh …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-thanh-cong-chua-ngoc-di-hoa-than/c2.html.]
Nam nhân bật khẽ.
“Ở Phong Châu đại lục…Có ai hơn ?”
Hắn cứng họng. Chủ t.ử nhà lên cơn tự luyến
“Ta cần mỹ nữ.”
Hắn đầu, ánh mắt như xuyên qua bóng đêm.
“Còn cơ trí …”
“Phải xem nàng sống sót . Hay giống những thái t.ử phi . Hơn nữa, Tề quốc cũng sẽ yên liên hôn .”
Nàng siết c.h.ặ.t t.a.y. Tim nàng đập loạn. Quả nhiên, tàn nhẫn độc ác như lời đồn.
Lời lạnh lùng của Thương Hành Dạ vẫn vang bên tai, từng chữ như lưỡi d.a.o treo đầu. Tay chân nàng bủn rủn, sức lực dường như rút cạn.
Nàng lùi nửa bước.
Rắc—
Âm thanh khô khốc vang lên trong đêm yên tĩnh, sắc bén như sét đ.á.n.h.
Nàng c.h.ế.t lặng.
Chưa kịp phản ứng—
Hai luồng sát khí đạp gió mà đến.
Kiếm quang lóe lên, ánh trăng vỡ vụn.
Một thanh kiếm lạnh ngắt chỉ thẳng cổ họng nàng, da thịt lập tức nổi da gà, hàn khí thấm xương.
“Là ai?” – giọng kẻ cầm kiếm sắc lạnh.
Nàng thở gấp. Trước mặt là hai nam nhân cao lớn. Một mặc hành, che kín, chỉ lộ đôi mắt lạnh lẽo như thú săn mồi trong đêm, đang chĩa kiếm cổ nàng. Sau lưng là một nam nhân khác, khí chất vương giả quyền uy ép đến nghẹt thở, trường bào đen thêu vân bạc khẽ lay theo gió.
Khoảng cách gần đến mức nàng rõ từng đường nét gương mặt sống mũi cao thẳng, đường hàm sắc lạnh, đôi mắt đen sâu đáy, hề gợn lên nửa phần cảm xúc.
Đẹp.
Đẹp đến nguy hiểm.
Chỉ cần liếc mắt một cái, nàng là ai.
Thương Hành Dạ bông hoa độc khét tiếng của Phong Châu đại lục.
Bình tĩnh…
Không lộ…
Trong khoảnh khắc sinh t.ử, đầu óc nàng xoay chuyển cực nhanh.
Ta bí mật của .
Muốn sống… chỉ thể giả ngốc
Ý niệm lóe lên, nàng lập tức buông lỏng , hai mắt trợn to, đồng t.ử mất tiêu cự. Thân thể mềm nhũn sụp xuống đất, tay ôm đầu.
“A… a…”
Giọng nàng run run, phát những âm thanh vô nghĩa.
“Cây… cây kêu…”
“Đáng sợ… Trường Nguyệt sợ…”
Nàng ngẩng đầu, ánh mắt ngơ ngác như trẻ con lạc đường.
“Ngươi là ai?” kẻ mặc đồ hành che kín mặt quát khẽ “Nói!”
Nàng nghiêng đầu, vẻ mặt ngây dại.
“Không …”
“Trường Nguyệt …”
Tên thuộc hạ cau mày, sang Thương Hành Dạ, giọng hạ thấp:
“Điện hạ… nàng thể thấy những điều nên . Thuộc hạ cho rằng nên xử lý.”
Ánh mắt Thương Hành Dạ lạnh hẳn xuống. Hắn Trường Nguyệt chằm chằm.
Trong lòng nàng c.h.ử.i thầm đến long trời lở đất.
G.i.ết cái đầu ngươi!
Lão bà c.h.ế.t tiệt dám đưa đến cái thời đại man di rợ g.i.e.t như ngoé !
ngoài mặt, nàng vẫn ngơ ngác đó, ánh mắt tròn xoe, dáng vẻ hoang mang như một con nai lạc đàn.