Xuyên qua thành công chúa ngốc đi hoà thân - C1

Cập nhật lúc: 2026-02-16 13:39:39
Lượt xem: 1

Gió xuân lùa qua rừng trúc, mang theo mùi cỏ non ẩm ướt.

“Trường Nguyệt, cẩn thận đấy!” – một cô bạn gọi với theo.

Nàng đầu thì bàn chân trượt phiến đá phủ rêu. Trời đất đảo lộn, thể rơi thẳng xuống làn nước lạnh buốt.

“Á—!”

Mặt hồ khép đỉnh đầu nàng.

Khi tỉnh , thứ đầu tiên nàng cảm nhận là sự nặng nề.

Không nước.

Mà là… xiêm y.

Nàng mở choàng mắt.

Trước mắt là màn trướng đỏ thẫm, thêu hỷ văn tinh xảo. Mùi trầm hương thoang thoảng nhẹ nhàng. Thân thể nàng trói c.h.ặ.t một chiếc giường lớn chạm khắc hoa văn cổ xưa, thể nhúc nhích.

“Này… đây là …?”

Giọng nàng khàn đặc, hoảng loạn.

Ngay cạnh giường, một bà lão tóc bạc trắng, hình gầy gò trong bộ áo cung nhân nhàu nhĩ, đang quỳ sụp xuống đất. Nghe thấy tiếng nàng, bà giật , ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm .

Bà lão đột ngột dập đầu xuống sàn, trán đập mạnh xuống đất cộp một cái Trường Nguyệt giật nảy .

“Cô nương mong cô nương thứ tội. Mong cô nương cứu giúp con

“Bà là ai?!” Nàng hoảng hốt hét lên, giãy giụa trong vô vọng. “Thả ! đang ở ?”

Bà lão vẫn dậy, nước mắt ròng ròng.

 “Ta chính là Tạ Nguyệt Nghi, cựu hoàng hậu của Đông Ly quốc. Là mạo dùng cấm thuật triệu hồi cô nương đến đây.”

Nàng sững .  Hoàng hậu? Đông Ly quốc? xuyên !!! 

Tạ Nguyệt Nghi run rẩy ngẩng đầu. Khuôn mặt già nua nhăn nheo, nhưng đường nét vẫn còn đó vẻ đoan trang cao quý của một từng đỉnh quyền lực.

“Ta vốn là thánh nữ Vu tộc,” bà chậm rãi , giọng khàn đục vì quá nhiều.

“Vì yêu hoàng đế Đông Ly mà từ bỏ thần lực, rời bỏ Vu tộc, bước hoàng cung.”

Nàng nín thở .

“Khi m.a.n.g t.h.a.i trưởng công chúa Đông Ly,  Đông Ly Trường Nguyệt, hoàng đế gặp đại kiếp sinh t.ử.”

“Ta vì cứu dùng sinh lực bản mệnh để thực hiện cấm thuật nghịch thiên.”

t.h.ả.m.

“Hoàng đế sống… nhưng cấm thuật phản phệ. Con gái sinh si ngốc, trí tuệ bằng đứa trẻ nhỏ. Còn … chỉ qua một đêm già như thế .”

Nàng lạnh sống lưng.

“Sau đó thì ?” – nàng lắp bắp hỏi.

“Sau đó?” Tạ Nguyệt Nghi bật đau đớn.

“Hắn sủng ái tân phi, quên sạch từng vì mà đ.á.n.h đổi tất cả. Ta oán trách thì đẩy lãnh cung.”

Bà siết c.h.ặ.t t.a.y, móng tay cắm sâu da.

“Nay, Đông Ly cần nghị hòa với Đại Thương quốc. Hoàng đế nỡ gả nhị công chúa Đông Ly Minh Châu – viên minh châu trong lòng . Thế là… đem trưởng công chúa si ngốc của hòa .”

Nghe đến đây, trong lòng nàng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

“Vậy… bà bắt đến đây gì?”

Tạ Nguyệt Nghi cúi rạp , giọng run rẩy.

“Ta… còn đường lui.”

Bà chậm rãi tiếp, từng chữ như rỉ m.á.u:

“Ta dùng chút sinh mệnh lực cuối cùng, triệu hồi một dung mạo giống hệt con gái , nhưng mang mệnh đại cát. Chỉ như đó mới thể sống sót nó.”

Ánh mắt bà nàng, đau đớn bất lực.

“Ta ngờ triệu hồi một ngoại giới. cô nương yên tâm, mệnh cách của cô thực sự cực cát. Gả sang Đại Thương, cô sẽ c.h.ế.t.”

Giọng bà trầm xuống, như tự thuyết phục chính :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-thanh-cong-chua-ngoc-di-hoa-than/c1.html.]

“Ít nhất… đưa một chịu c.h.ế.t.”

Nàng trợn trừng mắt.

“Bà điên ! công chúa! cuộc sống của !”

“Ta .”

“Cho nên….” – Tạ Nguyệt Nghi run rẩy nàng:

“Ta truyền cho cô nương huyết tâm đầu của , một thánh nữ Vu tộc. Hi vọng bù đắp phần nào cho cô nương.”

Nàng c.h.ế.t lặng.

“Tuy nó đủ để sử dụng Vu thuật, nhưng sẽ khiến cô nương bách độc bất xâm, thể chất cường thịnh, ngũ quan nhạy bén hơn thường.”

Tạ Nguyệt Nghi dập đầu nữa, lưng còng xuống như sắp gãy.

“Ta nợ cô nương. Nếu kiếp xin trâu ngựa trả.”

Nói xong, bà dậy, đầu , lặng lẽ rời khỏi gian phòng đỏ rực hỷ khí.

Sáng hôm , nàng trói c.h.ặ.t, nhét xe ngựa giữa tiếng chiêng trống vang trời.

“Thả ! Ta công chúa!” – nàng gào khàn cả giọng.

Bên ngoài, đám cung nhân nhạt.

“Trưởng công chúa phát bệnh .”

“Si ngốc thì năng lung tung cũng bình thường.”

Không ai tin nàng.

Bởi vì, dung mạo nàng lúc , giống hệt Đông Ly Trường Nguyệt, sai một li.

Tiếng la hét tuyệt vọng của Trường Nguyệt như tan , ai đoái hoài đến nàng. Cổ họng nàng rát buốt, dây thừng siết c.h.ặ.t cổ tay đến tê dại. Nàng thở gấp, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội. Rồi, chậm rãi, nàng ngừng giãy dụa.

Không ai cứu cả.

Muốn sống, chỉ thể dựa bản .

Nàng nhắm mắt , ép bản bình tĩnh.

“Khóc lóc vô ích…” nàng thì thầm, giọng khàn   “Muốn về… hiểu rõ nơi .”

Xe ngựa lắc lư, bánh xe nghiến mặt đất đá. Qua lớp rèm mỏng, nàng tiếng thì thầm của hai cung nữ bên cạnh.

“Trưởng công chúa hôm nay ngoan hơn .”

“Ừ, chắc là mệt quá.”

Nàng hé mắt, cố gắng lắng .

“Ngươi xem, hoàng thượng chọn trưởng công chúa?”

“Suỵt! Nhỏ tiếng thôi!”

“Nghe nếu chọn nàng, chẳng lẽ bệ hạ để nhị công chúa gả chịu c.h.ế.t.”

Tim nàng khẽ siết .

“Thái t.ử Đại Thương… đáng sợ đến ?” – cung nữ trẻ tuổi run giọng.

Một cung nữ lớn tuổi hơn thở dài.

“Thương Hành Dạ. Thái t.ử Đại Thương, mỹ nam nhất Phong Châu đại lục. cũng là kẻ lạnh lùng tàn nhẫn nhất.”

Nàng nín thở.

“Những thái t.ử phi … đều c.h.ế.t.”

“Có bệnh c.h.ế.t.”

“Có tự vẫn.”

“Cũng … c.h.ế.t ngay trong tân phòng.”

Giọng hạ thấp đến mức gần như thì thầm.

“Không ai sống quá một năm.”

Bàn tay nàng âm thầm siết c.h.ặ.t.

Thì

Bà điên đó triệu hồi vì nếu trưởng công chúa si ngốc gả sang Đại Thương, kết cục chỉ một: c.h.ế.t thây.

Loading...