Lạc phủ.
Lạc trưởng lão ở trong thư phòng, ông ghế dài, cùng Lạc công t.ử bàn chuyện: "Có đúng là Tân Phương Phương hoài t.h.a.i năm tháng, chỉ cần chờ hai tháng nữa là thể dưỡng đứa nhỏ thành thánh nữ kế tiếp ."
Lạc công t.ử lời khẽ gật đầu, chỉ là trong lòng vẫn nỗi bất an tên, nên chầm chậm : "Mặc dù Tân Phương Phương mang là việc đáng vui mừng, mà con thấy tình cảm Huyền Uyên Thành dành cho nàng quá chân thật, e rằng lúc chúng mang dưỡng thánh nữ, đối phương đến quá trình dưỡng thành sẽ ngăn cản."
"Nếu như Huyền Uyên Thành thực sự yêu Tân Phương Phương, chúng càng lợi, con đừng quên rằng nàng đang trúng độc, một khi thuận theo thì chỉ con đường c.h.ế.t, mà Huyền Uyên Thành một khi yêu nàng , sẽ chấp nhận điều để nàng sống sót." Lạc trưởng lão xa.
Lạc công t.ử phụ dào dạt đắc ý, đành thở dài trong lòng, bởi vì hiểu Huyền Uyên Thành loại dễ cam chịu, con đó là Vương gia, mang trong dòng m.á.u Hoàng tộc, đối phương cũng từng khiến một quốc gia diệt vong.
Thì lý nào nhẫn nhịn một Nhân Tộc nhỏ bé thế? Mặc dù năm năm qua Huyền Uyên Thành đều im lặng thành hiến tế Thần linh, nhưng luôn cảm giác vị Vương gia an phận để tính toán âm mưu.
Nghĩ đến đây Lạc công t.ử nhịn mở miệng: "Phụ , chắc chắn rằng chúng thể nắm giữ nổi Huyền Uyên Thành cho đến khi thánh nữ kế tiếp đời hả?"
Câu hỏi phát , Lạc trưởng lão ngừng , động tay cầm lên một hộp gỗ khóa kì lạ, ông khẽ khàng vuốt ve hộp gỗ, vẻ mặt tràn ngập tự tin đáp: "Trước khi thánh nữ xưa qua đời, ả chỉ dùng đạo hiểu ép Huyền Uyên Thành về Nhân tộc, còn để di vật , nhằm khi Huyền Uyên Thành sắp thành việc sinh thánh nữ mới giao ."
Lạc công t.ử quan sát chiếc hộp, chủ tâm phần khóa bên , dạng chìa khóa, là một đường sâu rỗng tạo thành hình cánh bướm. Chốc lát cau mày: "Bên trong là cái gì?"
"Đồ vật của thánh nữ, bất kể là cái gì cũng luôn cho Nhân tộc." Lạc trưởng lão dứt lời, Lạc công t.ử lập tức nhăn mặt phản bác: "Phụ , hai mẫu t.ử bọn họ là trong Nhân tộc chúng , kể từ lúc thánh nữ rời tộc, một kẻ là sủng phi, một là vương gia, quyền thế cao ngạo như thì phụ lấy niềm tin rằng họ cam nguyện hết thảy vì Nhân tộc? Hay cho là vị thần linh luôn luôn cần đến m.á.u , sẽ tất cả bọn họ theo. Phụ , xin tỉnh táo , thần linh thật thần thông quảng đại, cuối cùng vẫn cần chúng hiến tế m.á.u, đây chính tỏ một điều thần linh hề cao thâm như Nhân tộc tưởng..."
"Đủ , con còn dám thần linh nữa thì đừng trách tàn nhẫn, chuyện cũng đến lượt con xen , ngược hãy tự suy xét , dạo con quá thiết với Tân Cầm Nhi , chẳng lẽ định cướp thê t.ử của ?" Lạc trưởng lão lạnh giọng , đem chủ đề chuyển tới việc Lạc công t.ử .
Lạc công t.ử hiển nhiên nghĩ Lạc trưởng lão sẽ lôi chuyện riêng đây, tức giận : "Một khi phụ xem trọng con, đừng nghĩ quản con thé nào!"
"Ngươi, nghiệt t.ử!" Lạc trưởng lão trừng mắt giận dữ mắng , Lạc công t.ử chẳng để ý rời khỏi, đúng vô tình lúc đụng gia nhân đang dẫn Huyền Uyên Thành đến cửa.
Cả hai ngang qua , ánh mắt va đôi mắt đối phương, Huyền Uyên Thành treo nụ nhẹ nhàng môi, hướng về Lạc công t.ử gật đầu lễ độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-152-di-vat-va-le-hien-te-thanh-nu.html.]
Lạc công t.ử miễn cưỡng , mau ch.óng rời xa, bận tâm , nâng bước tới gần Lạc trưởng lão, thẳng thừng hé miệng: "Không mẫu phi để vật gì ở chỗ trưởng lão?"
"Đây, chiếc hộp gỗ , đây nhắc về nó là vì thánh nữ dặn dò, tới thời điểm thánh nẽ kế tiếp đời, mới giao sang, nhưng mà lão phu thấy cần chờ lâu như ." Lạc trưởng lão từ tốn giải thích, xong phất tay kêu gia nhân mang hộp gỗ cho .
Huyền Uyên Thành nhận lấy hộp gỗ, chăm chú phần cánh bướm bên , hồi lâu nâng mắt lên Lạc trưởng lão, bày nét mặt ôn tổn cất tiếng đa tạ: "Được trưởng lão ưu ái thế , nhất định phụ lòng trưởng lão, sẽ sớm để thánh nữ kế tiếp an sinh ."
Lạc trưởng lão nguôi ngoai sự tức giận nãy, hài lòng gật đầu: "Vậy thì , lão phu mong chờ đièu đấy."
...
Đêm.
Phủ vương gia.
Tân Phương Phương ôm cái bụng nhỏ, nàng đưa mắt hộp gỗ mặt, rốt cuộc tò mò hỏi: "Thế thì mở kiểu gì? Lạc trưởng lão cách mở ư?"
"Ông chỉ nhận giao vật, mở vật." Huyền Uyên Thành nhẹ giọng đáp, tay sờ lên đường rỗng cánh bướm, đáy mắt hiện hữu tìm tòi và nghiền ngẫm.
Đây thực sự là di vật mẫu phi để thì rõ, bên rrong chứa đựng cái gì cũng chẳng đoán .
Chàng chìm đắm trong suy nghĩ, chú ý Tân Phương Phương lục lọi cầm đôi ngọc bội hồ điệp, nàng loay hoay xoay chuyển hai miếng ngọc xuống đường rỗng cánh bướm ở hộp gỗ, vài sắp xếp tới cuối chồng hai miếng ngọc lên , dùng sức mà ấn.
Cạch một tiếng, hai miếng ngọc yên vị đường cánh bướm , chiếc hộp gỗ đồng thời tự động mở , các đồ vật bên trong từ từ bại lộ.
Một bức thư, một bình sứ, rõ hai thứ , sắc mặt đổi, vươn tay nâng bức thư lên, chậm chạp mở .
Mỗi một dòng chữ, nét b.út bên thư, khiến cảm xúc của Huyền Uyên Thành lẫn lộn.
(Niềm bất ngờ ở chương cuối.)