Mười ngày , phủ Ôn Vương.
Tân Phương Phương từ bên ngoài trở về, bước chân từ đại sảnh đến Hoa viên trong phủ, thời điểm nửa đường nàng bỗng trông thấy hai bóng dáng, là một tiểu cô nương nhỏ, ở bên cạnh là Huyền Uyên Thành. Mà tiểu cô nương nhỏ ai khác ngoài Hàn Tiêu Sương.
Trong giàn hoa nở rộ lá xanh sum sê xen kẽ , Huyền Uyên Thành ngẫu nhiên ở giữa tâm điểm nhất, mang lam y thanh nhã, gương mặt tuấn lãng chất chứa nụ nhẹ nhàng mà nàng quen thuộc, dáng điệu đang cô nương nhỏ cạnh chuyện.
"Người , Phương Phương tỉ khi đó luôn cùng Vũ ca ca lên rừng lấy cây khô, hai họ là lưỡng tình tương duyệt, đến mẫu cũng từng nhận Phương Phương tỉ con dâu..."
"Người tin thể hỏi Phương Phương tỉ, tỉ đối với Vũ ca ca si tình!" Tiếng Hàn Tiêu Sương khoa trương, hề kiêng dè dù chỉ một chút, Tân Phương Phương xong trợn trắng mắt, theo bản năng sang Huyền Uyên Thành, khóe môi hiện giờ càng sâu xa, biểu hiện khiến nàng dự cảm lành.
Đùa ? Nghe khác kể về lịch sử tình trưởng của thê t.ử , còn cưới, cảm thấy đầu nhô lên xanh mướt hả?
Còn Hàn Tiêu Sương, nàng chợt nhận trong nội dung cốt truyện, chính tiểu cô nương vô tư nhiều vạ miệng, kể chuyện tình giữa nguyên chủ cùng Hàn Phong Vũ ở nam chính Huyền Quân Quân, cho Huyền Quân Quân nổi ghen đè ê cả hoa cúc.
Giờ thì , vạ miệng vạ đến chỗ nàng.
Tân Phương Phương cảm giác đau thủ, nhưng vẫn lựa chọn bước đến, cất tiếng cắt ngang lời Hàn Tiêu Sương : "Vương gia."
Huyền Uyên Thành giọng nàng, tiếp đến trông thấy dáng nhỏ xinh bước tới cạnh , bộ dạng tự nhiên , nhướng mày hỏi: "Nàng từ Tân phủ về , cho chúng chuẩn ?"
"Thiếp , họ ý gì, chả qua phụ hỏi vết thương của thế nào, qua rằng đều ." Tân Phương Phương trả lời, ánh mắt bình tĩnh đặt .
Phần gật đầu câu đáp, lúc Hàn Tiêu Sương ngây thơ xen : "Phương Phương tỉ, gọi vị ca ca là vương gia? Chẳng lẽ đây là phu quân của tỉ!"
" ." Nghe tiếng nàng thừa nhận, Hàn Tiêu Sương bỗng chốc ngây , cuối cùng tự mấy lời nên tự động cúi chạy trôi c.h.ế.t.
Xem bóng dáng tiểu cô nương trốn , nhếch miệng : "Muội của Hàn công t.ử nhiều chuyện ngày xưa của nàng."
Ban đầu Hoa Viên dạo mấy vòng để co giãn gân cốt, nghĩ tới đụng tiểu cô nương , tiểu cô nương thấy ăn mặc giản đơn, cho rằng chỉ là bình thường, liên tục chuyện nhắc tới Phương Phương, lập tức đây là Hàn Phong Vũ. Vì bắt đầu thăm dò xem tiểu cô nương những gì, bất ngờ rằng trông bé nhỏ mà hiểu thật nhiều chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-144-phia-nam-ha-duong.html.]
Huyền Uyên Thành nghĩ đến đây, đôi mắt đầy ý vị hướng về phía Tân Phương Phương, nàng bất giác ngượng ngùng gãi đầu, mở miệng trả lời: "Vương gia đừng để ý, khi còn nhỏ hành động linh tinh lắm."
Lời bao biện rơi xuống, xong , nhướng ghé qua tai nàng nhỏ: "Vậy , còn tưởng nàng si tình là bản tính trời cho, nhưng hóa là thời thơ ấu tinh nghịch vô tư?"
Hơi thở ấm nóng thổi bên tai, Tân Phương Phương cảm giác ngứa ngáy, chớp mũi còn ngửi thấy mùi hương t.h.u.ố.c đặc biệt dễ ngửi từ Huyền Uyên Thành , cuối cùng nhịn cám dỗ, nàng nâng tay ôm lấy mặt , đặt nụ hôn nhẹ lên gò má tinh xảo, nhếch miệng đáp: "Bản tính trời cho của là chỉ phi lễ với vương gia, như ."
"Cái miệng nàng thật cách nịnh nọt, đùa giỡn nữa." Huyền Uyên Thành trở về bộ dạng nghiêm túc, tiếp tục : "Vừa Hàn công t.ử tiết lộ từng qua nơi Hữu Ly bí mật giấu t.h.u.ố.c, nghĩ thể chỗ đấy phương t.h.u.ố.c giải độc nàng, thêm chờ lúc nào Hàn công t.ử rõ loại nguyên liệu Hữu Ly chế độc bắt đầu dựa đó tìm phương pháp chế t.h.u.ố.c giải."
"Vậy là giờ hai hướng tìm t.h.u.ố.c giải độc cho hả? Cơ mà tìm kiếm thẳng ở chỗ Hữu Ly như thế, sẽ lộ tẩy chứ?" Tân Phương Phương lo lắng hỏi , Huyền Uyên Thành lắc đầu. "Nếu lộ, thuộc hạ của nguyện c.h.ế.t , khi chúng chỉ cần biểu hiện tận tâm với Nhân Tộc thì họ khẳng định chấm dứt sự nghi ngờ."
Câu chữ phát , nàng hết, trong lòng nặng hơn đây.
Xem mạng nàng sống, nhất thiết dùng cả m.á.u khác đ.á.n.h đổi, chừng lẫn lộn những sinh mệnh nữa.
Chín ngày .
Ôn vương mang Vương phi của rời khỏi Kinh Thành, đây là tin tức khiến cảm thăn, cuối cùng vị Ôn vương lòng dân chúng cũng tham gia việc triều chính, càng chẳng để ý tranh quyền.
...
Phía Nam, Thành Hà Dương.
Tại Hà Dương núi cao rừng rậm quanh, ngoài khu vực thành đô là đất bằng gần con sông lớn thì cũng còn gì cả. Nơi cũng chẳng phồn vinh như Kinh Thành, tuy nhiên sống ở đây nhiệt tình thiện, thường thường xuất hiện náo nhiệt trong gian.
Khi Tân Phương Phương tới là gần một tháng , trải qua một đoạn đường dài nàng ngủ , nên khi xe ngựa dừng , bên tai tiếng nhộn nhịp chuyện khiến nàng mơ màng mở mắt, đôi mắt thấy bóng dáng luôn bên cạnh . Nàng theo bản năng bò đến phía ngoài, thò đầu khỏi xe ngựa bên ngoài.
Quang cảnh rộng rãi, từng rao bán hai bên ria đường, đến kẻ , tất cả ăn mặc giản dị, đặc biệt tầm mắt của họ đều dừng tại phía , Tân Phương Phương đưa mắt theo, đập mắt nàng là hình ảnh đôi nam nữ chuyện. Nữ nhân mang y phục tinh tế, dáng điệu dịu dàng e lệ, dung nhan xinh mà vài nét quen mắt, phần nam nhân là Huyền Uyên Thành.
Không từ lúc nào xuống xe và tiếp xúc cùng nữ nhân, điều nàng trông thấy rõ trong mắt nữ nhân bộ là hình bóng .
(Chúc các độc giả năm mới vui vẻ! Phát tài phát lộc, một năm đầy may mắn và thuận lợi nha!)