"Huynh đến , lên tiếng ?" Tân Phương Phương xoay , nâng mắt Hàn Phong Vũ, chẳng hiểu từ bao giờ.
Hàn Phong Vũ tiếng nàng, khôi phục tinh thần, gượng trả lời: "Vừa đến, gọi đây chuyện gì?"
"Huynh cứu nhân từ tay thượng thư đại nhân ?" Nàng thấp giọng hỏi , Hàn Phong Vũ khẽ nhướng mày, nghĩ tới nàng hỏi chuyện .
Nơi ánh mắt mang theo khó hiểu, hồi mở miệng : "Từ đột nhập phủ thượng thư, lộ, kinh động đến ông , lẽ ông và giấu họ chỗ khác, nên đến giờ vẫn hề rõ tung tích của họ."
Tân Phương Phương gật đầu, tỏ vẻ hiểu thấu, thẳng thắn lời chuẩn từ : "Chuyện của , cho Ôn vương , vương gia thể giúp một tay, cứu thoát mẫu và ."
"Tại và Ôn vương nhúng tay chuyện riêng ?" Hàn Phong Vũ đổi sắc mặt, nghi hoặc quan sát lấy Tân Phương Phương.
Đối diện với ánh mắt thăm dò từ đối phương, nàng bất đắc dĩ thở dài, "Hơn mười năm bên cạnh Hữu Ly, là hơn mười năm bên , nhiều thứ quên, còn thì nhớ rõ , như các phương t.h.u.ố.c Hữu Ly sử dụng ."
"Vì những điều nên kêu Ôn vương giúp ? Không Hữu Ly thúc luôn quan tâm đến , vấn đề thúc rõ ràng hơn hết..." Hàn Phong Vũ hết câu, Tân Phương Phương xen : "Huynh cần quyết định bây giờ, chờ khi vương gia cứu nhân hãng quyết định."
Tân Phương Phương xong định rời thì trong mắt trông thấy Huyền Quân Quân lăn xe từ Hàn Phong Vũ tới gần đây, nàng ngỡ ngàng, càng lo hơn khi đến con ngươi đỏ lạnh của Huyền Quân Quân nhắm .
Quả nhiên tới liền trầm giọng : "Tân Phương Phương, hẹn gặp của bản vương tại nơi thế , là mục đích gì đây." Lời tuôn , Hàn Phong Vũ đầu tiên giải thích mà câu đến miệng nghẹn xuống do Huyền Quân Quân quét ánh mắt sắc lạnh qua.
Trông cảnh tượng ghen tuôn mắt, chỉ gai mắt, còn ngửi thấy mùi chua loét. Chua đến nỗi Tân Phương Phương chậc miệng.
Quả thật nàng ngờ gặp nam chính bản sẽ rơi tráng cảnh bắt quả tang và đ.á.n.h ghen.
Đối tượng đ.á.n.h ghen là nam nhân cao to ba chân, một chân khỏe mạnh, hai chân giả què.
Điều quan trọng nhất là nàng sắp lên thớt giãy gì nổi ngoài giãy c.h.ế.t...
Giãy c.h.ế.t đành đạch? Phì phì, phỉ phui cái mồm!
Tân Phương Phương tự phỉ nhổ xong mới nhàn nhạt hướng ánh mắt về Huyền Quân Quân, nàng từ tốn : "Mục đích hỏng cái chân giữa của Đoan vương gia đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-138-huyen-quan-quan-phat-hien.html.]
Huyền Quân Quân nàng dối chớp mắt, hừ lạnh, "Tính chung thực của ngươi chỉ ? Không , thấy hết . Tân Phương Phương, ngươi nhất an phận Ôn vương phi của , động chuyện của Hàn Phong Vũ, bản vương lo liệu ."
Hôm nay nếu thấy Hàn Phong Vũ lén lút đáng nghi mới theo, e rằng qua mặt, rốt cuộc bản từng hứa với Hàn Phong Vũ sẽ cứu những , mà giờ kẻ ngang nhiên cho Tân Phương Phương giúp đỡ.
Đây chẳng khác nào xem thường mà!
Nghĩ đến đây Huyền Quân Quân một bụng tức tối, Tân Phương Phương : "Đoan vương, ngươi định để chờ đến chừng nào? Trong khi gần hai năm qua ngươi từng giúp gì cho , thể giúp thì đừng nghĩ phá hoại, ngươi yên tâm rằng năng lực của sẽ phát huy ngay. Trong vòng một tháng cứu thoát những nhân đó, chắc chắn để chờ đợi vô ích."
"Tân Phương Phương, ngươi rượu mời uống uống rượu phạt?" Huyền Quân Quân trừng mắt tức giận nàng, bất ngờ dậy, bắt đầu động thủ sự đề phòng của nàng,
Tân Phương Phương tên nam chính thích dùng bạo lực sẽ động tay chân nên kịp phản ứng lùi , cùng gọi trợ giúp, "Cung Tường, Cung Y!" Tiếng gọi dứt, Cung Tường ẩn gần đó xuất hiện, lao ngăn cản đòn tấn công từ Huyền Quân Quân.
Một đấu một, thấy Cung Y, cơ mà võ công của Cung Tường cũng chẳng đọ nổi Huyền Quân Quân, chỉ trong vài chiêu liền rơi thế yếu. Cảm thấy thể thắng nổi, Cung Tường lập tức cao giọng nhắc Tân Phương Phương: "Vương phi, hãy chạy ! Nô tì kêu Cung Y gọi vương gia , mau về hướng cũ để gặp vương gia!"
Tân Phương Phương hiểu thấu, nhưng nàng kịp thì Huyền Quân Quân đ.á.n.h bay Cung Tường, thậm chí dường như điên cuồng, còn hạ độc chiêu lấy mạng Cung Tường.
Xem tình thế mạng nguy hiểm, Tân Phương Phương c.ắ.n răng đến gần Hàn Phong Vũ, nàng rút ngân châm kề cổ , quát lên: "Huyền Quân Quân, ngươi giỏi thì g.i.ế.c Cung Tường, sẽ dùng m.á.u Hàn Phong Vũ để tế !"
Huyền Quân Quân bỗng chốc ngưng động tác, mặt sang , đôi con ngươi giăng đầy tơ m.á.u, nét mặt âm trầm vặn vẹo, cùng hành vi tàn độc khiến rùng ghê sợ. Tuy nhiên vẫn giữ chút bình tĩnh, với Tân Phương Phương: "Hàn Phong Vũ mà rơi một giọt m.á.u nào, bản vương cũng đem đầu các ngươi vặn xuống!"
"Huyền Quân Quân, vẫn luôn tự hỏi, tại ngươi cho giúp Hàn Phong Vũ, tại ngươi lâu như chịu cứu ? Có do ngươi sợ mất , sợ rằng cứu những xong cả hai chẳng còn gì trói buộc, nghĩ rằng càng dễ dàng bỏ ngươi . Nên ngươi cố tình kéo dài thời gian, lừa gạt chứ gì!?" Tân Phương Phương chuyển chủ đề đ.á.n.h tâm lý.
Nàng dùng thứ kích động hai , sai, trong nội dung nàng từng nhắc đến vấn đề , nhân của Hàn Phong Vũ trong tay Thượng thư, Hàn Phong Vũ mới dễ dàng chấp nhận gả , sự tình đó Huyền Quân Quân , đồng thời ý nghĩ lợi dụng điểm mấu chốt đấy để Hàn Phong Vũ ở bên cạnh .
Huyền Quân Quân một bên hứa hẹn cứu , một bên gạt hết những cơ hội cứu của Hàn Phong Vũ, nhằm để hai mãi mãi dây dưa. Hắn dự định khi nào Hàn Phong Vũ triệt để ỷ và tin tưởng , lúc mới cứu thật.
Mà trong một câu chuyện luôn cốt truyện ngược tâm, ít lâu nữa Hàn Phong Vũ phát hiện ý đồ , thất vọng tràn trề rời xa Huyền Quân Quân!
Bây giờ nàng để cốt truyện phát triển ! Cho tên ch.ó má Huyền Quân Quân nếm mùi!
[So ri các chế, định 19 giờ đăng mà quên mất...]