Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính? - Chương 136: Hai Ta Không Còn Gì.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-08 07:53:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhìn thái t.ử phi kiên quyết thế thì hai còn gì để bàn nữa." Huyền Uyên Thành nở nụ nhạt, dáng vẻ ôn tồn nổi hai chữ niệm tình, Diệp Tuyết Chi liền nhướng mày, ánh mắt lay động, sự thương tâm xuất hiện rõ gương mặt nàng .

 

Mỹ nhân thầm đôi mắt hoen đỏ, giọt lệ ẩm ức lưng chừng rơi rớt cùng tiếng nấc nghẹn, mặc dù một lời oán trách, nhưng cũng đủ khiến khác đau lòng bảo vệ lấy nàng . Huyền Uyên Thành thấy điệu bộ , đáng tiếc mảy may gì, ngược tự nhiên phía rơi nước mắt.

 

Chẳng thời gian trôi qua bao lâu, Diệp Tuyết Chi ngừng , nàng nâng mắt , nam nhân bản từng quen thuộc, nay cứ như xa lạ muôn phần. Rõ ràng lúc yêu thương sủng ái, hiện tại vì một nữ t.ử khác mà từ bỏ tình cảm giữa hai ?

 

Diệp Tuyết Chi tự hỏi trong lòng, cuối cùng tự chủ cảm xúc ghen tị, tuôn câu chữ: "Tân Phương Phương quan trọng với đến ? Rốt cuộc nữ nhân để phũ bỏ tình nghĩa hơn hai mươi năm của chúng !?"

 

Huyền Uyên Thành bất đắc dĩ thở dài, nhẹ nhàng đáp : "Nàng là thê tứ kết tóc của , cùng sống đến đầu bạc răng long, nên về tình về nghĩa nàng quan trọng hơn bất kỳ điều gì. Nếu thái t.ử phi thương tâm thì đừng tìm chuyện nữa, chuyện của thái t.ử cũng , nhún nhường một phần nào hết."

 

Chàng xong chờ Diệp Tuyết Chi phản ứng, phân phó gia nhân tiễn rời phủ, Diệp Tuyết Chi ngẩn ngơ đưa .

 

...

 

Tân Phương Phương lúc đang ở phòng bếp, cùng bữa tối. Còn các gia nhân vô cùng kinh ngạc vì sự xuất hiện của vị Vương phi mời gả , cũng ngờ Vương Phi sẽ thuần thục xắn tay áo động khỏi lửa, nấu ăn. Tráng cảnh nữ t.ử thuần thực đun lửa cá, thái rau cắt thịt, ướt và nêm nếm gia vị đủ cả.

 

Làm quen tay đến nỗi nhịn hỏi: "Vương phi, trù nghệ của thật , nhưng động nấu ?"

 

Tân Phương Phương nhẹ trả lời: "Ta xuất là tiểu thư quyền quý, cơ mà ai chẳng từ bé sống trong thôn nhỏ xa xôi, ở đó tự nhiều thứ. Mãi đến gần hai năm qua mới trải nghiệm cuộc sống của một tiểu thư."

 

Đây là sự thực trong ký ức nguyên chủ, kể đến Thừa tướng đem con nhờ Hữu Ly cứu, tuy nhiên ông thể cử đến chăm sóc nguyên chủ, bởi Hữu Ly cho phép. Vì nguyên chủ từ nhỏ qua nhiều việc vặt, cả trù nghệ.

 

Dựa phần trù nghệ sẵn , thêm những món nàng nấu ở hiện đại, kết hợp chắc rằng thành phẩm tồi.

 

Nghĩ đến đây Tân Phương Phương động lực tiếp tục nấu, thi thoảng hỏi gia nhân về khẩu vị Huyền Uyên Thành : "Bình thường vương gia thích ăn đồ nhạt mặn? Thường ăn cá nhiều ăn thịt nhiều hơn?"

 

"Vương gia lúc ăn đồ thanh đạm, chỉ là lúc từ biên cương về thì dễ ăn, hề kén chọn món gì cả, vương phi nấu gì đều hết." Gia nhân cung kính đáp lời, nàng xong gật đầu, bàn tay cầm d.a.o c.h.ặ.t xuống con cá to thớt.

 

Một tiếng bập, đầu cá đứt đoạn lìa , cho từng bộ phận chảo rán vàng một lượt, tiếp theo rửa sạch cà chua và hành lá, mang tất cả nguyên liệu cần thiết của món cá sốt cà chua .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-136-hai-ta-khong-con-gi.html.]

 

Thời gian qua bao lâu, khỏi bếp nghi ngút đần hết, hương thơm đồ ăn, từng món một bày bàn, chỉ nồng nàn mùi thơm mà còn mắt.

 

Mọi ngạc nhiên, hết bàn đồ ăn tinh xảo chủ nhân nó, khen ngợi: "Vương phi, tay nghề của quá!"

 

Tân Phương Phương lắc đầu phủ nhận: "Không , đây là tất cả thứ nấu đó, chắc chắn bằng các ngươi. Phải , nếu như vương gia hỏi thì cứ kêu các ngươi nha."

 

"Vâng, chúng nô tài hiểu." Gia nhân đồng loạt gật đầu, nàng nở nụ tươi, cúi đầu xem xét món ăn. Cơ mà trong lòng vẫn chắc rằng họ sẽ dặn dò.

 

Bởi vì lời căn dặn xuất phát từ sự tự tin của nàng, nàng lo chính bản nấu đồ ăn, đến lúc thấy hợp khẩu vị Huyền Uyên Thành sẽ chút thất vọng ngượng ngùng. Mà rằng do nàng đề xuất khác nấu, dù thích ăn cũng đỡ ngại.

 

Phần hôm nay tại nấu ăn, thì đơn giản là nàng hiểu hơn về đối tượng đang thích như nào.

 

Nghĩ đến đây, Tân Phương Phương khẽ mím môi càng đặt xuống tâm ý cùng hy vọng món ăn mắt.

 

Màn đêm bao phủ bầu trời, những gia nhân bận bịu bưng đồ vật hậu viện, chốc lát từng những món ăn lượt xếp gọn bàn.

 

Mà Huyền Uyên Thành tại hậu viện, ánh mắt quan sát mỗi thứ một, sớm ngửi thấy hương thơm thoang thoảng, là mùi của đồ ăn khác lạ so với thường ngày. Có lẽ là món mới?

 

Trong khi Huyền Uyên Thành đang tự hỏi tự giải đáp, Tân Phương Phương từ ngoài bước tới cạnh , nàng cất giọng gọi: "Vương gia, ?" Tiếng phát dễ mềm mại như nước, lay động lòng nhưng đủ khác ghi nhớ trong tâm.

 

Chàng cúi đầu nàng, cong môi hỏi: "Nàng ngửi thấy mùi gì đặc biệt từ đồ ăn ?"

 

Tân Phương Phương tự nhiên mỉm trả lời: "Vương gia phát hiện hả? Đồ ăn hôm nay là món mới, kêu gia nhân nấu đó, nên hương thơm khác bình thường đôi chút. Có điều dám chắc chắn rằng nó sẽ ý ."

 

Huyền Uyên Thành trông chờ mà : "Vậy , nàng thế, thử xem ..."

 

"Được, cũng mong vương gia thể nếm thử cho khẩu vị của ." Nàng cong cong khóe mắt.

 

Chàng xong liền gật đầu, quên thêm: "Ta cho nàng cả câu trả lời hồi chiều, hy vọng sẽ vương phi tiếp nhận."

Loading...