Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính? - Chương 135: Diệp Tuyết Chi Đến Cửa.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-04 14:58:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài trời hết mưa, Tân Phương Phương và Huyền Uyên Thành cũng từ biệt Tân Phủ mà rời .

 

Xe ngựa đường gập ghềnh lắc lư, hai ở trong một hồi , nơi ánh mắt va chạm. Không qua bao lâu, rốt cuộc Huyền Uyên Thành mở miệng : "Nàng hỏi gì cứ ."

 

Nghe , Tân Phương Phương mỉm hỏi: "Thiếp luôn thắc mắc, ở Nhân Tộc giữa thánh nữ và vị thần linh thể gắn kết qua giấc mộng, tại vương gia như ?"

 

"Có lẽ bởi vì mà thần linh đó gắn liền, dù bao đời Nhân Tộc hiến tế đều là nữ t.ử thánh nữ, chỉ duy nhất ngoại lệ." Huyền Uyên Thành từ tốn đáp trả. , nhiều năm trôi qua, Nhân Tộc ngoài thánh nữ thì Thần Linh hề báo mộng cho ai cả, các Trưởng lão cái gì cũng đều đợi đến ngày hiến tế.

 

hiến tế gần đây nhất là Thần Linh dự báo đại họa ập đến Nhân Tộc, nhất thiết thánh nữ đời, nếu họa chẳng thể giải.

 

Mặc dù tin, mà các Trưởng lão và ở Nhân Tộc tín nhiệm.

 

"Hợp lý, cơ mà thần linh thực sự hiển linh như thế, thì liệu chuyện chúng đang ?" Nàng tự nhiên hỏi .

 

Cho đến bây giờ, cái gọi là Nhân Tộc, Thần Linh khiến nàng mơ hồ, tận mắt chứng kiến, tuy nhiên hiện tượng xuyên nàng một niềm tin rằng trong thể giới , vị Thần Lính tại Nhân Tộc khẳng định . Làm cho khác cam tâm tình nguyện hiến tế m.á.u đến c.h.ế.t, đương nhiên chẳng thông thường.

 

Nếu Thần Linh thật sự thần thông quảng đại, kế hoạch mà họ bày sẽ thành công.

 

Huyền Uyên Thành chậm rãi : "Nếu thần linh thì chắc chắn sẽ truyền đạt tới các trưởng lão qua hiến tế sắp tới, nên chúng sẽ nhận đáp án sớm thôi. Nàng đừng lo chuyện bại lộ, cách xử lý."

 

Chuyện sắp là ảnh hướng đến Thần Linh, Thần Linh mà ứng nghiệm thật sẽ mau ch.óng để những Trưởng lão đến, loại trừ giúp . Đây là cái trong năm năm qua tiếp thu ở Nhân Tộc.

 

Chỉ là tìm cách để ngăn chặn.

 

Tân Phương Phương thế gật gù tỏ vẻ hiểu , đúng lúc xe ngựa dừng , bên ngoài thông báo đến nơi.

 

Huyền Uyên Thành đỡ Tân Phương Phương xuống, cả hai bước trong phủ. Vừa nửa đường, một gia nhân chạy bẩm báo: "Vương gia, thái t.ử phi sáng sớm tới tìm , giờ vẫn đang chờ tại đại sảnh."

 

Tân Phương Phương khẽ nhướng mày, ánh mắt liếc sang Huyền Uyên Thành, xem biểu lộ cảm xúc gì : "Thái t.ử phi là tới vì chuyện gì ."

 

"Là vì t.h.u.ố.c giải cho thái t.ử." Gia nhân cung kính đáp lời. Nghe thế mím môi gật đầu, chỉ là ngạc nhiên, bởi vì dự định ngày sẽ đến.

 

Phần gặp gặp, nghĩ dứt khoát chấm hết chuyện. Huyền Uyên Thành suy xét xong xuôi, lúc nâng mắt vô ý nhận thức Tân Phương Phương bên cạnh đặt ánh mắt tại từ lâu.

 

Chàng chớp mắt, nhẹ nhàng : "Chuyện về thái t.ử nàng đó, chắc chắn thái t.ử chịu đựng nữa nên mới đến đây hỏi t.h.u.ố.c."

 

"Thiếp chuyện , chả qua tự hỏi liệu vương gia nương tay ." Tân Phương Phương khẽ, nàng quả thật tò mò sẽ đối xử với nhân tình cũ thế nào.

 

Thái t.ử phi là cùng Huyền Uyên Thành lớn lên, thanh mai trúc mã định sẵn tình cảm sâu nặng, dự đoán bảy phần nhân nhượng, ba phần còn quả quyết tha thứ. Chắc chắn phần nào dành cho nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-135-diep-tuyet-chi-den-cua.html.]

Huyền Uyên Thành Tân Phương Phương hồi lâu, trông nụ nàng rạng rỡ cánh môi mọng, trong lòng cảm giác lạ lẫm. Ít lâu nhẹ đáp: "Đừng tự hỏi, nàng sẽ nhận câu trả lời."

 

"Được, chờ vương gia." Nàng gật đầu đáp ứng, bình thản đưa mắt lưng .

 

Chờ , nàng xoay về viện của , điều mới qua thấy Cung Tường, Cung Y mong ngóng. Hai nô tì nhanh nhẹn qua, hướng nàng hành lễ: "Vương phi trở về."

 

Tân Phương Phương gật đầu, Cung Y bên bắt đầu : "Vương phi, , thái t.ử phi tới... thái t.ử phi còn ý mà ở trong phủ chờ vương gia về."

 

Nghe lời , Tân Phương Phương bình thường trả lời: "Tìm vương gia cũng tìm , nào can hệ đến việc ."

 

Lời , Cung Y nghẹn họng, nét mặt hết sức ngờ vực, chỉ là Cung Y vẫn tiếp tục câu : "Vương phi, đến việc khác, thái t.ử phi đơn giản , suy cho cùng đây cũng là nữ t.ử từng e ấp cạnh vương gia, ghen lo lắng ?"

 

"Ngươi mặt xem, thiện lương rộng lượng? Có chỗ nào giống kẻ nhỏ mọn ghen với một nữ nhân đang hoài thai, sắp sinh con ở cữ hả!" Tân Phương Phương tuôn lời lấy tay tự chỉ gương mặt xinh riêng , nàng quên bổ thêm một câu: "Ta nhé, bây giờ ngươi là cạnh , chú ý lời , đừng để đến lúc vương gia hiểu lầm là dạy ngươi như thế."

 

Đại sảnh.

 

Bên , Huyền Uyên Thành tới đại sảnh, nâng mắt hướng về bên trong, quả nhiên thấy bóng dáng mảnh mải đấy.

 

Dáng hình nhỏ nhắn, bạch y giản đơn phủ thể yếu đuổi, gương mặt che bởi khăn mỏng, chỉ thấy nửa mặt đẽ cùng đôi mắt rũ hoặc khiến bao say đắm.

 

Chàng còn nhớ bản từng khắc ghi mắt bao nhiêu , đáng tiếc bây giờ xóa bỏ gần hết. Vì đối phương và còn gì nữa.

 

Diệp Tuyết Chi thấy Huyền Uyên Thành xuất hiện yên, nàng mím môi, cuối cùng tự động cất tiếng: "Ôn vương, hôm nay đột ngột tới gặp như , hi vọng khiến khó xử."

 

"Thái t.ử phi cần khách sáo, dù chuyện về thái t.ử cũng chỉ còn thái t.ử phi là thể cứu vãn." Huyền Uyên Thành treo lên môi nụ ôn hòa, điệu bộ sẵn sàng lắng .

 

Diệp Tuyết Chi thành tiếng, nét mặt gượng gạo thôi, cùng chậm chạp : "Muội trong chuyện là Trức Tuyên sai, ngày tháng qua chịu khổ, coi như những giày vò là sự trả giá thích đáng , hôm nay đến cũng xin tạ với vương phi của . Đồng thời mong ôn vương rộng lượng thứ tha, chừa một đường thoát cho Trức Tuyên."

 

"Thái t.ử phi chuyện đến nước , chỉ cho một đảm bảo rằng thái t.ử c.h.ế.t." Huyền Uyên Thành nhàn nhạt buông xuống câu , Diệp Tuyết Chi tức khắc cau mày. Nàng bao giờ nghĩ đến thời khắc cả hai gặp sẽ thành tình cảnh từ chối tia do dự.

 

Nàng hiểu rõ tráng cảnh hôm nay sẽ chẳng , bởi lẽ bản còn tại vị trí trong tim .

 

Có điều nàng dám bước chân đến đối mặt, thì tức là nàng chắc chắn khiến tha cho Huyền Trức Tuyên.

 

Diệp Tuyết Chi nghĩ ngợi đôi chút, mở miệng: "Ôn vương, nhớ lúc rời , để một ước vọng cho , bây giờ dùng tới ước vọng, giao t.h.u.ố.c giải độc của Trức Tuyên."

 

Huyền Uyên Thành híp mắt, quả quyết đáp lời: "Thái t.ử phi nên đổi một điều khác."

 

"Muội ngoài điều , sẽ chọn điều gì, nể tình nghĩa chúng năm xưa mà nương tay ." Diệp Tuyết Chi bắt đầu nghẹn ngào yếu ớt .

 

[Bấm theo dõi và bình luận góp ý để ủng hộ tác giả nhé!]

Loading...