Sau khi xử lí xong , Huyền Uyên Thành từ thư phòng chậm rãi , chỉ là nâng mắt trông thấy Tân Phương Phương phía xa.
Nữ t.ử mang y phục hồng phấn, gương mặt xinh quen thuộc, chỉ riêng mái tóc dài còn buông thả mà b.úi gọn gàng, từng cây trâm ngọc cài lên đấy, thêm phần tinh tế cho b.úi tóc nàng.
Nhìn nàng an tĩnh nở nụ , ánh mắt theo lay động.
Hôm nay là ngày đầu tiên hai thành phu thê.
đây đầu tiên nàng chờ thế , từ khi hai bắt đầu, nàng yên lặng chờ mỗi khi chuyện riêng.
Nàng cho cảm giác bình yên như mẫu phi năm đó, cần quá nhiều lời , chỉ thể hiện bằng ánh mắt, động tác.
Khiến lòng ấm áp, tựa như giờ.
Nghĩ tới đây, Huyền Uyên Thành bước chân về phía Tân Phương Phương, môi nhẹ nhàng hỏi: "Tỉnh sớm , hôm qua đợi đến khuya, nay nàng ngủ thêm chút nữa?"
"Không gì , còn ." Tân Phương Phương Huyền Uyên Thành, hồi hạ giọng hỏi: "Vương gia dùng bữa sáng ?"
"Chưa, thế nàng ăn ?" Chàng đáp thuận tiện hòi, xem xem nàng lắc đầu, lập tức hé môi: "Vậy chúng cùng ăn,"
Lời , Tân Phương Phương tức khắc cảm nhận đôi tay Huyền Uyên Thành bao bọc lấy tay nàng, dịu dàng nắm kéo .
...
Ba ngày , ngày mặt, Tân Phương Phương cùng Huyền Uyên Thành Tân phủ, nàng xe ngựa, tay vén màn nhỏ lên quang cảnh bên ngoài. Chỉ là trời bỗng nhiên đổ mưa, từng hạt rơi rớt nhanh ch.óng như trút nước, Tân Phương Phương giương mắt bầu trời xanh mây mù giăng kín, mắt kịp hết thì tự nhiên trời cao xét qua tia chớp, chốc lát tiếng sấm to vang xuyên thẳng tai.
Nàng giật nảy , theo bản năng trợn mắt kêu lên: "Úi rùi ui!" Rồi thể căng cứng lùi , vẻ mặt đề phòng chằm chằm ngoài, môi mím c.h.ặ.t, nhưng lòng sớm gào thét.
Lại nữa , cái vận đen như đ.í.t nồi mỗi khi ngoài . Nàng thề với trời rằng chẳng bố con tên nào đen bằng nàng !
Ra ngoài trời Đông gặp nam chính chạy vội về, ngoài trời Xuân thì cẩu đuổi suýt teo cái giò.
Đến thành cũng tí thì ngỏm củ tỏi.
là kiếp nữ phụ, sinh ngòi b.út tác giả đều chỉ để ngược, thiết lập cuộc sống gian nan, mặc định lên voi xuống ch.ó mà! Thật hận trời mà.
Đùng đoàng.
Tiếng sấm vang dội tựa hồ phản đối lời trong lòng , còn lớn hơn cả lúc nãy, khiến Tân Phương Phương sợ rụt cổ, biểu hiện rõ ràng e ngại sấm bày . Huyền Uyên Thành bên cạnh sớm thấy bộ dạng nàng khác thường, nhận thức thê t.ử như là sợ sấm chớp, lập tức đưa tay kéo nàng qua.
Ôm trọn n.g.ự.c như trấn an, hành động tự nhiên mang theo quan tâm, Tân Phương Phương ngẩng đầu Huyền Uyên Thành, đôi mắt chất chữa bỡ ngỡ, cùng trông thấy mỉm nhẹ nhàng, nàng bất giác đỏ mặt, vội cúi đầu xuống, nhưng nàng vẫn lén mò xuống sờ lấy bàn tay thon dài của ở tại eo .
Xe ngựa lung lay chuyển động, bên ngoài lành lạnh gió thổi, pha trộn mưa rào theo sấm chớp vang dội, rõ ràng khung trời ầm ĩ chẳng , cảnh tượng trong xe ấm áp lạ thường.
Không thời gian qua bao lâu, cỗ xe ngựa dừng Tân Phủ, Tân Phương Phương ngủ quên tại lòng Huyền Uyên Thành cũng thức tỉnh, thứ đầu tiên nàng phát hiện là tư thế hai đổi, nàng gối lên đùi , tựa một tay nhắm mắt nghỉ ngơi.
Gương mặt tuấn, sống mũi cao thẳng, đôi lông mày rậm đuôi cong, môi mỏng khép hở, tất cả đường nét khuôn mặt đẽ cân đối giống bức tượng điêu khắc tỉ mỉ.
Thời khắc an tĩnh ngủ, Huyền Uyên Thành càng mê luyến khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-134-ngay-lai-mat.html.]
Tân Phương Phương chẳng ngoại lệ, nàng cảm giác trái tim yên nổi vì lỡ lệch nhịp với nhan sắc Điều quan trọng là tay cả hai đều đan , dường như chính nàng giữ kéo xuống.
Có lẽ cả trái tim và tay chân nàng tham luyến .
Nghĩ đến đây, Tân Phương Phương mê , tay buông, mắt ngắm nam nhân phía , thế nên Huyền Uyên Thành tỉnh, đập mắt là ánh mắt si ngốc của nàng, bình thản hỏi: "Nàng tỉnh hả, tới nơi ?"
"Chắc là thế, nhưng trời còn mưa..." Nàng trả lời xong chống tay thẳng dậy, bên tai tiếng mưa rơi cùng sấm chớp nhỏ.
Huyền Uyên Thành xem Tân Phương Phương, do lúc ngủ lăn lộn qua , đầu tóc nàng phần rối bời, vì nàng phát giác tới, lập tức : "T.ử từ, tóc nàng rối loạn, để sửa cho." Xong sự đồng ý, giơ tay chỉnh tóc nàng gọn gàng như ban đầu.
Chờ sửa soạn hết thảy chỉnh tề, hai mới xuống xe, vượt qua màn mưa bước Tân Phủ. Người Tân Phủ chờ đợi lâu, trông thấy cả hai xuất hiện liền lên .
Thừa tướng và các di nương đồng thanh hành lễ: "Tham kiến Vương gia, Vương phi."
Huyền Uyên Thành thấy , nhanh ch.óng tới mở miệng ngăn cản: "Nhạc phụ cùng lên, đừng đa lễ như ."
"Phụ , ba di nưong." Tân Phương Phương gần họ, nét mặt vui vẻ.
Thừa tướng lẫn ba vị di nương mỉm nhẹ nhàng, ánh mắt âm thầm quan sát đôi phu thê.
...
Tân Phương Phương tách với Huyền Uyên Thành, nàng cùng với ba vị di nương, hai ở đình viện chuyện, từng loại câu hỏi đưa : "Nhị tiểu thư, Ôn vương đối với thế nào?" Nhị di nương quan tâm hỏi han.
Tân Cầm Nhi thêm: "Nhị tỷ, đêm động phong , Ôn vương dịu dàng với tỷ ?"
Tân Phương Phương , mắt liếc Tân Cầm Nhi, cả ba di nương cũng bất ngờ qua.
Tân Cầm Nhi bản sai chỗ nào, "Sao con? Chẳng lẽ Ôn vương thế nhưng thế, thô bạo ."
"Dừng , đừng hỏi vấn đề ! Tỷ dùng qua, ai mà chứ." Nàng buột miệng thốt lên, ngờ vực xem xét.
, tránh trường hợp bách phát bách trúng nên hai động phòng, đêm đó càng ngủ cạnh nàng mà sang phòng khác, vì đến nàng cũng chẳng xơ múi .
Nói chi đến mạnh mẽ nhẹ nhàng!
"Thế rốt cuộc Ôn vương đối đãi nhị tiểu thư thế nào, quan tâm săn sóc ?" Tam di nương kéo câu chuyện về chủ đề trong sáng.
Tân Phương Phương lúc thản nhiên trả lời: "Vương gia , từ ngày gả vương phủ đều để ý, bồi con chơi, hề bỏ rơi con."
"Vậy tại hai viên phòng?" Tứ di nương hỏi về vấn đề riêng tư.
"...Là do bệnh tình của con, vương gia chờ khi chữa khỏi bệnh mới tính tiếp chuyện ." Tân Phương Phương lấy lí do chính đáng lấp l.i.ế.m, đem mấy lừa qua, nàng quên tiết lộ chút việc khác: "Nửa tháng tới vương gia sẽ dẫn con tới phía Nam, vì ở đó loại t.h.u.ố.c trị bách bệnh cùng nhiều phương t.h.u.ố.c khác, thể bên trong chứa loại t.h.u.ố.c con cần."
Lời tuôn , đồng loạt , quả thật phía Nam sở hữu nhiều phương t.h.u.ố.c bí truyền, ở đấy là nơi muôn loại cây t.h.u.ố.c quý sinh trưởng, cả nguyên liệu d.ư.ợ.c tại Kinh Thành hầu như đến từ vùng phía Nam.
Đây hiển nhiên là chỗ thích hợp nhất hiện tại, nên suy nghĩ, gật đầu tán thành.
...