Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính? - Chương 133: Chuyện Xưa Năm Ấy.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-26 16:59:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Huyền Uyên Thành ở trong thư phong mở đường hẹp của một Mật Đạo, cầm theo ngọn nến nhỏ, bước chân từ từ qua đoạn đường ngắn, nhanh tới bên trong mật đạo. Chàng dựa ánh nến sang gian đen tối, Mật Đạo lớn, bốn phía tường đá dày ngăn cách âm thành và ánh sáng bên ngoài.

 

Trong đây, sát bốn bức tường đặt các kệ gỗ tầm liền thành hàng, là chỗ từ đến nay để những tấu sớ quan trọng, chứa đựng việc của quan đại thần triều đình. Tấu sớ chiếm đa phần, còn đồ vật khác, nhưng chúng đều điểm chung là nhược điểm, vật quan trọng của khác.

 

, Mật Đạo là nơi bao tìm thấy để lấy thứ nhiều năm thu thập . Tuy nhiên ở đây chỉ chứa nhiêu đó.

 

Huyền Uyên Thành dùng ngọn nến tay thắp sáng hết Mật Đạo, nhanh Mật Đạo sáng hết, bại lộ thứ khác. Từng những v.ũ k.h.í, công cụ tra khảo đặt ở bàn gỗ.

 

Đi kèm một trói c.h.ặ.t với dáng vẻ chật vật, tóc tai rối bời, đôi mắt đờ đẫn, thể sớm dính m.á.u khô đọng, qua lập tức đối phương chịu ít khổ.

 

Chỉ là khi ngẩng đầu về phía Huyền Uyên Thành, ánh mắt trở nên hung ác, đầy rẫy sự thù hận, đáng tiếc để ý tới gần hơn, dừng mặt , nhàn nhạt : "Ngươi vẫn chịu điều gì hả? Nhất quyết hi sinh, giữ lấy trung thành ."

 

"Đời của chỉ duy nhất một điều là g.i.ế.c c.h.ế.t bên cạnh Huyền Uyên Thành ngươi, và dù c.h.ế.t cũng thể cúi đầu ngươi! Nên đừng vọng tưởng cái gì!" Người kiên định đáp trả, giọng điệu cao v.út phần sợ sệt.

 

Chàng quan sát , khóe môi cong lên một đường, "Được , dù còn sống ở đây, một ngày c.h.ế.t thì phía vẫn sẽ dừng tay."

 

"Ha, Ôn Vương Gia nghĩ thấu đáo, tiếc rằng nhanh thôi, ngươi cùng cái nữ nhân đó ." Hắn quái dị nhếch miệng, ẩn ý .

 

Huyền Uyên Thành thế khom , nhẹ chớp mắt quan sát biểu cảm đối phương, từ hung ác đến cứng rắn, phản kháng chẳng chịu khuất phục. Nhìn ít hồi, lâu cánh môi hiện nụ nhạt, bàn tay giơ lên ngọn nến, tiếp theo đem đầu nến đang cháy ép da thịt chỗ vết thương hở của .

 

Hành động dứt khoát vô tình, triệt để khiến làn da cháy bỏng, vết thương cũ phía chảy m.á.u, cứ rạn nứt, m.á.u thịt ánh sáng hòa cùng ngọn nến nhỏ, đau đớn giãy giụa. Cảm giác nỗi đau tăng lên bội phần, nhịn nổi hét lên, con ngươi trợn trừng, đây mắt kịch liệt oán bận .

 

"Huyền Uyên Thành! Ngươi c.h.ế.t t.ử tế ! Ta xuống địa ngục sẽ cầu Diêm Vương cho đôi phu thê các xuống sớm!" Người buông lời nguyền rủa.

 

Từ khi thích sát Tân Phương Phương thành, bắt giao cho Huyền Uyên Thành, rơi tay kẻ , suốt mấy ngày qua luôn t.r.a t.ấ.n đủ kiểu. Là loại t.r.a t.ấ.n thiếu sống thừa c.h.ế.t thể một kết thúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-133-chuyen-xua-nam-ay.html.]

 

Người ngoài đều Ôn Vương hòa nhã, đối nhân xử thế thực ý tất cả, nhưng mấy ai đằng bộ mặt nhân nghĩa là muôn phần ác độc. Cơ mà cũng thôi, nếu Huyền Uyên Thành thật là thì năm chiến trường nhân nhượng, nếu Huyền Uyên Thành là đơn giản, càng đối đầu Thái T.ử Huyền Trức Tuyên, suýt chút nữa lật đổ vị Thái Từ truyền kỳ .

 

"Ngươi cứ buông lời nguyền rủa , bởi vì như thế chính tỏ ngươi đau đớn và thống khổ, như thế bản vương hả hơn nhiều." Huyền Uyên Thành nâng tay giữ c.h.ặ.t thể , bức ép xuống sát ngọn nến, cùng thấy đau đến mức cử động nữa, mới nhẹ nhàng buông tay lên, tuyệt nhiên cất giọng: "Hình xăm ngươi, là biểu tượng sói của Quân Quốc, Quân Quốc năm xưa tuyên chiến Tiên quốc, nhiều trận chiến cuối cùng thể thắng, cả Quốc Gia rơi xuống diệt vong. Hiện giờ lẽ Quân Quốc chỉ còn phe phái tàn dư, thể trộn Kinh Thành Tiên Quốc để báo thù."

 

Trận chiến với Quân Quốc năm , vĩnh viễn quên, bởi vì cùng Đoan Vương là dứt điểm nó, tuy Đoan Vương một bước sai lầm, thì cũng đem binh sĩ Quân Quốc g.i.ế.c hết, trong đó hai vị tướng sĩ dẫn quân.

 

Quân Quốc ba tướng tài, tất cả c.h.ế.t kiếm Tiên Quốc, nhớ cả ba đó hình xăm của sói, vị trí nhất định.

 

Và hắc y nhân đợt nọ truy sát , thêm kẻ hành thích Đoan Vương, bọn chúng hình xăm sói đặc thù, ngoài hình xăm đó, còn cả mục tiêu, giữa và Đoan Vương là điểm chung, hai tại chiến trường đ.á.n.h thắng Quân Quốc.

 

Dựa đấy phán đoán, Huyền Uyên Thành nắm chắc bảy phần đúng, cũng ngờ suy đoán đến, hồi lâu đờ đẫn, như nghĩ tới cái gì, tức khắc khinh: "Tàn dư phe phái? Huyền Uyên Thành, ngươi cứ như Quân Quốc tội tầy trời , trong khi chính tay ngươi dính bao nhiêu m.á.u vô tội hả?"

 

", vô tội tội ác chồng chất đều c.h.ế.t tay , nhưng bàn tay nhuốm m.á.u của Quân Quốc thì m.á.u Tiên Quốc sẽ rơi." Huyền Uyên Thành nhẹ đáp trả.

 

Quân Quốc vì lợi ích tham lam vùng đất màu mỡ tươi mà khởi chiến , đồng thời vây công Tiên Quốc trở tay chẳng kịp, tình hình khi hầu như nguy nan, bao khẩn cấp. Nên nếu Quân Quốc vong, chính là Tiên Quốc vong.

 

Hơn thế ai cũng mong Quốc Gia thắng lợi trong thế cục chiến tranh, ngoại lệ. Đi qua mưa m.á.u tanh tươi, huyết lệ tràn đầy , dù bước lên thi hài khác, vẫn quyết giành lấy chiến thắng yên bình.

 

"Ha ha... Huyền Uyên Thành, ngươi lựa chọn Quốc Gia, hãy sẵn sàng nhận lấy cả đời thù hận vây quanh !" Người tà độc, ánh mắt giễu cợt đặt tại .

 

"Ta rõ, ngươi cần , ngược là bây giờ nghĩ để ngươi xuống âm tào địa phủ khai báo Diêm Vương ." Chàng cầm viên d.ư.ợ.c, đưa đến miệng , trừng mắt, trông viên d.ư.ợ.c trông .

 

Cuối cùng xem ngày tháng sống c.h.ế.t nửa vời, nên tự động uống xuống.

 

Thù của , chủ nhân sẽ báo !

Loading...