Xuyên Qua, Ta Đang Cướp Tân Nương Của Nam Chính? - Chương 130: Thành Hôn.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-16 16:59:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tân Phương Phương sợ Hắc Y Nhân giấu độc trong miệng tự sát, nên vội : "Lâm Khắc, đ.á.n.h ngất !" Nàng đây xem kẻ liều c.h.ế.t cùng nào, đậu má! Tên tiểu nhân c.h.é.m đau thấy bà cố nội.

 

Lâm Khắc lời, đ.á.n.h ngất Hắc Y Nhân.

 

Mắt Hắc Y Nhân bất tình ngã đất trông vết c.h.é.m dài, đang rỉ m.á.u tay, Tân Phương Phương bất giác hít ngụm khí lạnh, cảm giác đau đớn lan truyền từng dây thần kinh trong .

 

"Mau gọi đại phu!" Thừa Tướng đến gần Tân Phương Phương xem xét, ánh mắt tránh khỏi xót xa.

 

Đêm khuya thanh vắng, Tân Phủ hỗn độn, lúc Huyền Uyên Thành chuyện từ miệng thuộc hạ truyền tới, híp mắt, trầm giọng hỏi: "Dạ Âm luôn âm thầm ở cạnh Phương Phương ? Đừng với rằng Dạ Âm như sơ xuất đợt , để kẻ khác hại đến Phương Phương thêm một ."

 

Người thuộc hạ sợ sệt, trán đổ mồ hôi, sống lưng thì lạnh ngắt, cuối cùng ngập ngừng đáp: "Thuộc hạ ở bên ngoài Tân Phủ canh giữ, nên tình hình phía trong!"

 

Nghe thế, Huyền Uyên Thành cau mày, hồi lâu nhàn nhạt : "Đi gọi Dạ Âm."

 

Người thuộc hạ như giải thoát, lập tức lui .

 

Chờ cảnh cửa nữa mở, bóng dáng nữ t.ử bước , chầm chậm quỳ xuống Huyền Uyên Thành kêu: "Chủ nhân."

 

"Dạ Âm, ngươi theo bao lâu ?" Huyền Uyên Thành thấp giọng hỏi, nâng mắt, Dạ Âm đối diện xa xa.

 

Dạ Âm một huyền y, gương mặt mang mặt nạ chẳng thấy rõ dung nhan, ngược để lộ đôi mắt u tối chất chứa sự lạnh lẽo.

 

Mặc dù bộ dạng âm trầm khiến e ngại, thế nhưng Dạ Âm đối mặt vô cùng cung kính, cũng nhanh trả lời câu hỏi: "Thưa, hai mươi năm."

 

Huyền Uyên Thành gật đầu, hé miệng tiếp tục: "Vậy ngươi rõ quy tắc mà định, tội lừa dối, tội mạo phạm chủ nhân, đặc biệt là tội trái lệnh, ngươi ắt tự hiểu bản phạm tội nào."

 

"Dạ Âm tình nguyện chịu phạt." Dạ Âm cúi đầu, tay rút chủy thủ định tự kết liễu chính .

 

Cơ mà xong động tác, bên tai thấy giọng : "Ta cần mạng ngươi, ngươi c.h.ế.t cũng đổi mỗi tấc thịt Phương Phương mất , lẫn cả chữ tín nhiệm, chỉ là phủ Ôn Vương chứa nổi ngươi nữa."

 

Chàng mặc kệ vì lí do gì Dạ Âm như , một khi gây chuyện, tỉnh táo nhận trừng phạt như giờ, là tâm tư riêng, một ngày nào đó chẳng chừng nghĩ tới phản bội .

 

Đáng tiếc hai mươi năm gắn bó, quy tắc cách đối xử sớm quen thuộc , từng bắt buộc bên việc dính dáng ân oán liên quan tới đối phương.

 

Hơn nữa nếu đối phương thành chức trách, thể để giải quyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-130-thanh-hon.html.]

 

Tức Dạ Âm quyền từ chối nếu thích, chả qua cố tình im ắng hành động, khi bỏ mặc cho khác bắt Phương Phương nàng, hiện tại bỏ qua an nguy của nàng, đây đích xác là chán ghét Phương Phương.

 

Chàng càng cần kẻ lòng hại thê t.ử , cần tốn công sức giằng buộc Dạ Âm ngơ thê t.ử của hai phục tùng.

 

Kẻ tổn thương một, vĩnh viễn chỉ quá tam ba bận, như thế đủ rộng lượng mà dung thứ.

 

Huyền Uyên Thành nghĩ, dứt khoát tuyệt tình, bên Dạ Âm mở to mắt, thể tin chủ t.ử mắt , "Chủ nhân, ngài còn tàn nhẫn hơn là g.i.ế.c c.h.ế.t thuộc hạ!"

 

Dạ Âm bắt đầu cứng rắn thốt lên: "Tân Phương Phương đó gì xứng đáng để ngài vứt bỏ một thuộc hạ trung thành hai mươi năm? Vả Tân Phương Phương căn bản thích ngài, nàng chỉ giả vờ cho ngài bảo vệ mạng của nàng , vốn dĩ trong lòng Tân Phương Phương là nam nhân tên Hàn Phong Vũ!"

 

Lời Dạ Âm dứt, tức thì cắt ngang: "Ngươi , đây là Huyền Uyên Thành thiếu nợ, nợ Phương Phương một đời sống bình thường, cho nên nhất thiết bảo hộ nàng , còn phần Hàn Phong Vũ là dĩ vãng trong Phương Phương, sẽ để ý."

 

Khi yêu thương một , là tự học lấy tín nhiệm cùng bỏ qua, tin tưởng thật tâm, bỏ qua chuyện đáng.

 

Chàng vẫn hiểu rõ điều , huống chi năm xưa tim cùng tồn tại Diệp Tuyết Chi.

 

Lời Huyền Uyên Thành rơi xuống, kém ánh mắt kiên định, khiến Dạ Âm nhướng mày, im bật.

 

Chủ t.ử thật màng đến Tân Phương Phương từng gì! Rõ ràng là Hương Phi năm xưa gây tạo, bây giờ chủ t.ử tự nhận hết về .

 

Chủ t.ử là trách nhiệm yêu thích Tân Phương Phương.

 

Dạ Âm nhận thức , việc vô ích, đành quật cường thối lui, hai mươi năm cống hiên cho chủ t.ử, mãi mãi bằng kẻ sắp cùng ngài kết tóc.

 

Huyền Uyên Thành đưa mắt bóng lưng Dạ Âm, trong lòng suy xét ban đêm nên hướng Tân Phủ thăm Tân Phương Phương .

 

...

 

Mười ngày, ngày Thành Hôn giữa Ôn Vương và Tân nhị tiểu thư cuối cùng diễn .

 

Hoa đỏ rải đầy đường, kèn trống pháo nổ đan xen, ở Kinh Thành bên đường, tận mắt trông thấy trong đoàn , Ôn Vương hỉ phục hoa lệ, cao nhã cưỡi ngựa đích đón rước tân nương của .

 

Hôm nay uyên ương kết đôi, cả bầu trời hoan hỉ.

 

(Chúc Mừng Năm Mới!)

Loading...