"Đây cũng là chuyện của gia môn, ngược vốn dĩ phiền ." Tân Cầm Nhi hiểu lễ cúi , chờ Huyền Uyên Thành đáp , tiếp tục : "Tiểu nữ đem tỉ tỉ tới, coi như thành giao phó, còn chuyện gì nữa thì tiểu nữ trở về ."
Huyền Uyên Thành gật đầu, phất tay kêu gia nhân tiễn Tân Cầm Nhi , phần Tân Phương Phương, lúc nàng cảm giác giống như hàng hóa giao đến, mà nhận hàng.
Nghĩ đến đây mắt nàng tự chủ dính lên Huyền Uyên Thành, phát giác chính cũng .
Hai mắt giao , ở giữa hai như dòng điện xẹt qua, theo bốn mắt đẽ lay động, khắc đối diện , cả hai đều thấy rõ trong mắt đối phương là ai.
Tự nhiên trong sáng phản chiếu hình dáng riêng .
Không qua bao lâu, chỉ khi tiếng trái tim bản nhảy nhót, biểu tình mới khiến Tân Phương Phương thức tỉnh, vội vã chuyển mắt.
Trông thấy nàng cứ như né tránh, đôi gò má ửng hồng một tầng, Huyền Uyên Thành phán ứng quan tâm hỏi: "Tân tiểu thư chứ?"
Tân Phương Phương chớp chớp mắt, tránh ánh từ , hé môi vô thức lắp bắp: "Không... , đúng chuyện của tiểu nữ là như thế nào?"
Bộ dạng thiếu nữ ngưỡng ngùng rối bời đập mắt, nàng biểu hiện ngây ngô che đậy càng chọc lòng trở nên vui vẻ một mảnh, điều ngoài mặt Huyền Uyên Thành vẫn bình thản.
Lúc nàng nhắc đến chính sự, Huyền Uyên Thành ngược : "Trước khi chuyện , Tân tiểu thư thể cho phép gọi nàng là Phương Phương ?"
Tiếng câu hỏi thập phần dịu dàng truyền qua, Tân Phương Phương bình tĩnh dần nửa vời, tuy nhiên nàng nhanh ch.óng dùng nụ che đậy, trả lời : "Tùy ý của Vương Gia."
Nhận câu đáp như ý, Huyền Uyên Thành cong cánh môi, thoảng chốc nhẹ, dần nghiêm túc chuyện: "Lần ở phủ Thái T.ử mang nàng về, Ôn Khanh bắt mạch cho nàng, mới nàng trúng độc, chỉ là điều tra, do bên Thái T.ử hạ. Sau Hữu Ly xuất hiện cùng biểu hiện khác lạ, Ôn Khanh trông thấy, nên nghi ngờ tìm hiểu, là tới cây Mật Đình từ chỗ nàng... Theo như , nàng uống thứ đó?"
Bên trong lời Huyền Uyên Thành từ tốn, cho Tân Phương Phương chậm rãi , đồng thời chờ đợi câu đáp của nàng.
", cây Mật Đình là một d.ư.ợ.c liệu trong t.h.u.ố.c, mà Hữu Ly cho tiểu nữ uống khi phát bệnh, nhưng tiểu nữ công hiệu cụ thể từ Mật Đình, nếu đúng thật như Vương Gia và Mặc công t.ử tra ..." Tân Phương Phương đến liền lưỡng lự.
Nàng chính là , Hữu Ly trong kí ức, một thúc thúc chăm sóc Tân Phương Phương nhiều năm, ít nhiều tình cảm, mặc dù nàng nguyên chủ, thì thể vẫn còn phản ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-120-thich.html.]
Dáng vẻ lo lắng của Hữu Ly khi nàng phát bệnh, đến tận tâm tận lực chăm sóc, tuy ban đầu gặp gỡ, Thừa Tướng thỉnh cầu nhiều , Hữu Ly mới giúp, mà về Hữu Ly yêu quý, nuôi dưỡng như nữ nhi , bởi lẽ đó nguyên chủ đối diện với Hữu Ly, gắn bó hơn mười năm, cảm xúc tại lòng sớm đem thành phụ , vô lo trao tin tưởng, xác thực hơn cả Thừa Tướng.
Nay sự việc hé lộ, nàng ân tình và lừa dối, bắt buộc chọn lựa một cái! Ai, thật đau đầu!
Tân Phương Phương khó xử suy nghĩ, Huyền Uyên Thành bên nàng, tựa hồ hiểu thấu điều gì, nhẹ giọng an ủi: "Mọi chuyện sáng tỏ, nàng cần vội vã tiêu cực, nguyên nhân bên trong là chứa đựng ."
"Đa tạ Vương Gia quan tâm tiểu nữ, dù việc thế nào, tiểu nữ sẽ luôn mong điều tồn tại." Lời tuôn rơi, Tân Phương Phương bình tâm mím môi, trong lòng nàng ý nghĩ khác.
Số phận của Tân Phương Phương t.h.ả.m như nào, chính nàng rõ, cứ cho là tình , tình nghĩa Hữu Ly dạt dào chăng nữa thì dựa kết cục tàn tạ tác giả về nguyên chủ, ân tình sâu sắc mấy chả sớm cũng muộn như khói mây biến tan.
Kể cả tình tiết đảo lộn, thì cái về càng chẳng trái ngọt mà ăn.
Đồ ăn đảo qua đảo , hầu như ngon món nào hết, chứng hiện tại nàng trải qua các loại khổ, bây giờ ngoài cẩu trời , tự ứng phó , chẳng còn cách khác.
nghĩ tới, Huyền Uyên Thành tại cứu nàng nhiều ?
Nói qua nhiều, thấy lí do, đó ai nhắc thêm, rốt cuộc là Thừa Tướng phụ nhờ cậy, ý với nàng?
Suy nghĩ nảy , Tân Phương Phương nữa phỉ nhổ bản , nàng hiểu nghĩ tới nghĩ lui nghĩ vấn đề liên quan.
Hầu như mỗi gặp nàng đều rối loạn, đầu óc tự chủ, cả trái tim bấn loạn theo.
Huyền Uyên Thành nàng nghĩ gì để tiếp, đành gật đầu đáp , hai mắt chỉ thấy thiếu nữ mặt vô cùng khách sáo, khiến cho khó tiến thêm một bước quan hệ cùng nàng.
Mà đôi lúc nàng thâm tàng bất lộ, khó rõ tấm lòng, khi dễ dàng, tùy thời bộc lộ tâm tư để khác thấy,
Nên chẳng bao trọng lượng ở nàng.
Không thấu nổi Ôn Khanh kiểu nào nàng thích .