Mặc Ôn Khanh đầu tiên cảm thấy sỉ nhục, xem xem lão thần y gì mà lời lẽ hùng hổ như thế.
đối phương khinh thường y xứng để ông tay thể hiện, nghĩ xem tức chứ.
Y dẫu gì cũng danh tiếng, thể xem thường là xem thường ngay !
"Được , y thuật như nào, bản và , cùng dân chúng Kinh Thành đều , nhất thiết tức giận vì một câu ." Huyền Uyên Thành nhẹ giọng trả lời, đôi bàn tay theo rót ly hạ hỏa cho Mặc Ôn Khanh uống.
Mặc Ôn Khanh , thở dài một nhấc ly lên uống, chờ khi y uống xong, lửa giận nguôi ngoai, mới cất giọng tiếp tục : "Thế ông lão chẩn bệnh cho Tân tiểu thư là ?"
Câu hỏi phát , Mặc Ôn Khanh tức thì liếc mắt qua, ánh mắt chứa đựng quan sát kiếm tìm tại , mãi đến hồi y chậm chạp đáp trả: "Ta rõ, nhưng dường như là do chậm trễ uống t.h.u.ố.c nên phát bệnh, hôn mê hai ngày chẳng tỉnh, mà loại t.h.u.ố.c chữa trị vẫn đang điều chế."
Nghe Mặc Ôn Khanh tới đây, Huyền Uyên Thành khẽ nhíu mày, bên trong lòng nổi trôi sự nghi ngờ rõ ràng.
Không trúng độc, là phát bệnh? Dựa lời Ôn Khanh , thể ông lão là vị thần y nổi danh trong Giang Hồ, cũng như Thừa Tướng gửi gắm Phương Phương, nhờ cậy chữa bệnh cho nàng hơn mười mấy năm.
Người hiểu bệnh tình của nàng, ắt hơn hẳn , điều y thuật bao năm của Ôn Khanh sai cũng chẳng đúng.
Hơn nữa về độc d.ư.ợ.c, Ôn Khanh càng tinh thông một phần.
Vậy nên rõ hẳn sự việc , chỉ vì do độc , còn bởi chính thần y bao năm thể chữa khỏi bệnh cho nàng .
Huyền Uyên Thành rơi trầm tư giữa lựa chọn quyết định, lòng ẩn hiện lo lắng cho nàng.
Mặc Ôn Khanh bên thu hết biểu hiện Huyền Uyên Thành mắt , khóe môi y câu lên nụ , đầy ý vị tiếp: "Còn một việc nữa, lão thần y mang một tên nam nhân Tân phủ, cùng ông chữa trị Tân Phương Phương."
Huyền Uyên Thành xong chớp mắt, nét mặt mấy sáng tỏ về điều , Mặc Ôn Khanh trông thấy thế chẹp miệng, từ tốn giải thích: "Ta lén, Thừa Tướng sợ chuyện nên chối bỏ tên nam nhân , nhưng lão thần y khăng khăng kẻ do tới, đảm bảo thêm chỉ gọi thì Tân Phương Phương mới sớm ngày tỉnh . Uyên Thành chả hiểu rõ?"
Giọng điệu chắc chắn hệt lúc chê bai y, cái quan trọng để mà , y phương pháp gọi bệnh nhân tỉnh dậy công phu, cách hiệu quả nhất là thiết dùng những thanh âm quen thuộc thức tỉnh bệnh nhân trong cơn mê man.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-ta-dang-cuop-tan-nuong-cua-nam-chinh/chuong-113-nhan-toc.html.]
Nhìn chung nam nhân khả năng cao là mật nhất của Tân Phương Phương, đối phương đó hứa hẹn Thừa Tướng sẽ quá giới hạn nha!
Nói như quan hệ khẳng định chẳng đơn giản.
Mặc Ôn Khanh bao lâu tốn nước miếng, cuối cùng Huyền Uyên Thành thấu rõ, gật đầu trả lời: "Hiểu, nhưng can hệ gì đến ."
"Không can hệ? Huynh đừng ngụy biện, dấu vết cổ từ mà , đừng tưởng Mặc Ôn Khanh ." Mặc Ôn Khanh chỉ tay qua, chẳng chút kiêng dè vạch trần , "Đối phương thể càn quẫy bậy, nhưng nguyện ý thuận theo nha, lòng gì thật ắt né tránh thôi."
"Ừ đúng, mềm lòng Tân tiểu thư." Huyền Uyên Thành mỉm đáp, bộ dạng nửa thật nửa đùa, đương nhiên hiểu Ôn Khanh gì, chỉ lòng sớm y thấu, e rằng tương lai về của , y cũng định sẵn.
Thật tình thì dù lòng nếu xác định cũng sẽ né tránh, chỉ lúc xác định rõ trực tiếp thừa nhận.
Mặc Ôn Khanh tự vỗ trán, bất đắc dĩ hạ giọng: "Vậy còn lo lắng ? Nam nhân cùng Tân Phương Phương quan hệ tầm thường."
"Ôn Khanh đừng gấp gáp, với mà , là cơ hội để thăm dò lòng Tân tiểu thư ai ." Ánh mắt Huyền Uyên Thành chứa đựng bình tĩnh, phút chốc Mặc Ôn Khanh nhận lo vô ích.
Cơ mà y ngượng ngùng gì, ngược chuyển chủ đề hỏi Huyền Uyên Thành: "Chuyện về miếng ngọc bội và Tân Phương Phương xong, Uyên Thành còn giấu giếm bí mật gì nữa hả?"
Lời rơi xuống, lót qua tai Huyền Uyên Thành, tay nâng ly bỗng nhiên khựng , hai mắt Mặc Ôn Khanh, vẻ mặt y bảy phần nghiêm túc, ba phần trông chờ.
Huyền Uyên Thành thở dài một , đành buông xuống ly cầm, hé miệng: "Trước khi mẫu phi mất, bà chỉ gửi gắm chuyện ngọc bội trả ơn, còn giao phó một Nhân Tộc, mẫu phi mong bà gánh vác nhiệm vụ mà trong Nhân Tộc mẫu phi thành."
Mặc Ôn Khanh mở to mắt, kinh ngạc thốt lên: "Nhân Tộc?"
Nhân Tộc nhắc đến là một dị tộc bí ẩn ít ai ở Tiên Quốc, hiện tại trú ẩn tại Hà Dương, mẫu phi của tất nhiên là bên trong, cách khác Nhân Tộc và một phần nhân.
Phần mẫu phi mang phận Thánh Nữ, quan trọng nhất ở Nhân Tộc, đó là các trưởng lão, trông coi, quản lý thứ trong tộc.
Nhân Tộc kì dị, những việc quá lẽ thường mà thể ngờ đến.
[Như tiết lộ ở phần ngoại truyện ngày tết, nam chính gánh vác vai là nhiệm vụ của một tộc, là di nguyện của mẫu phi , đến đây chắc các bạn cùng suy nghĩ với Pi sẽ hiểu tình tiết , thu thực cái cũng dễ đoán lắm, vì những chi tiết nhỏ hiện ở các chương .]