Xuyên Qua Loạn Thế Chạy Nạn, Làm Ruộng Trở Thành Đại Lương Thương - Chương 8: Đi Mãi Đi Mãi
Cập nhật lúc: 2026-03-12 14:57:21
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đưa tay kéo nàng từ đất lên, còn phủi phủi bụi cho nàng, vuốt mái tóc ngắn bù xù lởm chởm.
“Cha, nương, đại tẩu nhị tẩu, bắt đầu , chúng cứ bám sát đội ngũ là .” Chu Đại Thương thở hồng hộc chạy về.
Mọi đều lên tiếng, , rời khỏi nơi còn thể trở về thì chắc .
Phía dần dần chuyển động, bọn họ ở phía cũng đẩy xe kéo tay xách nách mang dắt díu già trẻ theo đám đông, trong thôn tám chín mươi hộ gia đình, ở mười mấy nhà, theo đông như , ngoại trừ mấy chuyện phía , còn là tiếng trẻ con và tiếng mắng c.h.ử.i trẻ con mất kiên nhẫn, còn là tiếng bước chân và tiếng bánh xe cọt kẹt.
Chu Quả từ bên cạnh bước , về phía , đầu về phía , , bọn họ ở phía , cũng ở phía , kẹp ở giữa.
“Ây, Quả Quả, mau , chạy lung tung, đông như trời tối, chạy lạc thì khó tìm lắm.” Chu Mạch nhanh tay lẹ mắt kéo nàng .
Trong đám đông già trẻ nhỏ, mang theo đồ đạc đẩy xe kéo, nhanh.
dù , Chu Quả khi liên tục hơn nửa canh giờ, cũng chút chịu nổi.
Nàng tuổi tác dù cũng còn nhỏ, tám năm nay luôn nhà nuôi dưỡng cẩn thận, ruộng còn từng xuống, chịu nổi việc cứ liên tục như .
Chân đau nhức thôi, nhưng ngước mắt xung quanh, trong những bước thấp bước cao vội vã tiến về phía , trẻ con nhan nhản, còn nhiều nhỏ hơn cả nàng, theo bên cạnh lớn, rõ đường, lảo đảo, .
Đứa nhỏ hơn thì mẫu buộc trong n.g.ự.c, lưng, hai tay mẫu đều xách mấy túi đồ lớn, Chu Quả mà thấy mệt cho bọn họ.
Người già tóc hoa râm đeo một tay nải lớn, thậm chí còn gánh hai sọt, đòn gánh đè cong v.út, chạy chậm theo đại bộ đội, vốn là lúc nên an hưởng tuổi già, cái tuổi chân cẳng đều còn linh hoạt, còn mang theo nhiều đồ đạc như chạy nạn.
Nàng một vòng, nàng hai tay trống trơn dường như là nhàn nhã nhất trong đội ngũ , những đứa trẻ trạc tuổi nàng đứa lưng còn cõng theo , một ai tay .
Đại bộ đội từ lúc trời tối đến lúc trời sáng, Chu Quả cũng bao lâu , giữa chừng Chu Mạch thấy nàng thực sự nổi nữa, xổm xuống định cõng nàng, nàng từ chối, đứa trẻ còn đeo một tay nải nhỏ, cũng chẳng lớn hơn nàng hai tuổi, thiếu niên lão thành, còn đòi cõng nàng, nàng cho dù hai chân phế , cũng thể bò lên .
Sau khi trời sáng, đường dần dần gặp những chạy nạn khác, giống như bọn họ, cả một thôn một tộc, cũng nhiều hộ lẻ tẻ, mười mấy mấy chục kết bạn cùng , còn những ăn mặc rách rưới đầu bù tóc rối một , sắc mặt tê dại, cũng trải qua chuyện gì.
Để kịp đường, bọn họ ngay cả bữa sáng cũng ăn.
Hoàng thị mở tay nải đeo lưng , lấy một ít bánh mô mô, trẻ con nửa cái, lớn một cái, hai một quả trứng gà chia cho : “Nào, từ tối qua đến giờ vẫn ăn gì, đoạn đường xa như , đều đói chứ.”
Chu Quả cũng chia nửa cái bánh mô mô, điều khác biệt là Hoàng thị cho nàng nguyên một quả trứng gà, nhà đều gì, ngay cả Chu Túc và Chu Đào nhỏ nhất cũng gì.
Nàng cầm bánh mô mô và trứng gà trong tay, Chu Túc và Chu Đào chỉ nửa quả trứng gà, cảm thấy nhận mà hổ thẹn, hơn nữa, quá mệt mỏi, nàng thực sự ăn trôi, nàng bây giờ chỉ một chút, dừng nghỉ ngơi một lát.
Cũng còn bao lâu mới nghỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-tro-thanh-dai-luong-thuong/chuong-8-di-mai-di-mai.html.]
Lúc nàng thật sự còn chút hình tượng nào nữa, mồ hôi sớm ướt sũng tóc, mặt những vệt bụi mồ hôi ướt từng đường từng đường, vì ngã hai , y phục là đất vàng, môi trắng bệch nứt nẻ, chân khập khiễng, mệt đến mức ánh mắt còn chút ánh sáng nào, chẳng khác gì dáng vẻ ngốc nghếch .
Lý thị vặn xuống, dáng vẻ chật vật của khuê nữ, nước mắt cứ chực trào trong hốc mắt, đứa trẻ từ nhỏ đến lớn nào chịu khổ như , nay vất vả lắm mới hết ngốc, chịu tội , đoạn đường dài như , cứng cỏi hề rên rỉ một tiếng, ngay cả Chu Hạnh cũng than vãn mấy .
Chu Túc và Chu Đào ngủ xe kéo lắc lư mấy canh giờ, lúc tinh thần vô cùng, Chu Túc xe kéo gọi Chu Quả: “Tỷ, tỷ, tỷ cũng , mau lên .”
Chu Đào cũng gọi, trong nhà chỉ ba đứa nhỏ nhất, hơn nữa nàng từ nhỏ dặn dò chăm sóc cho tỷ tỷ, đều đầu óc tỷ tỷ linh hoạt, đáng thương, nàng cũng sẵn lòng chăm sóc tỷ tỷ.
Hoàng thị , lúc mới chú ý tới Chu Quả vẫn luôn theo bọn họ đến tận bây giờ, bà cả đêm bận rộn đẩy xe và ngóng tin tức từ khác, trong lòng nghĩ đến chuyện , còn Đại Lang Nhị Lang sung quân.
Trong lòng như một mớ bòng bong, nên quá chú ý đến tình hình bên , bây giờ thấy dáng vẻ đáng thương của nàng, thật sự xót xa vô cùng, đứa trẻ từ nhỏ đến lớn nào chịu khổ như .
Vội : “Quả Quả, ây dô, mệt thành thế ?” Nhớ tới tôn nữ ngốc nghếch, kêu đau, bất mãn chất vấn Lý thị: “Ngươi cũng thật là, đứa trẻ ngươi cũng một chút, nó thành thế , cũng chân thành cái dạng gì , ngươi còn là nương cơ đấy, con cái của xót ?”
Lý thị : “Vâng, nương, đều là của con.”
Hai chuyện như , đều đổ dồn ánh mắt về phía Chu Quả.
Người nhà đều giật , đứa trẻ luôn nuôi dưỡng , tuy ngốc nghếch, nhưng luôn Lý thị chăm sóc sạch sẽ, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, dáng vẻ bây giờ, còn nhận nữa.
“Ây dô, Chu nhị nha đầu giống hệt nha đầu tiểu t.ử trong thôn , thể là trong thôn .”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“ , đứa trẻ từ nhỏ khác biệt, trắng trẻo sạch sẽ giống như thành, đáng tiếc là ngốc, nếu yêu thương thế nào .”...
Hứa thị khuê nữ nhà thoải mái xe kéo đến tận bây giờ, c.ắ.n răng : “Đào nhi, mau xuống đây, con lâu như , mau nhường cho tỷ tỷ con một lát.”
Chu Đào ngoan ngoãn gật đầu: “Được ạ, nương, con sớm xuống bộ , xe m.ô.n.g con đau quá.”
Chu Quả cứ như cuối cùng cũng lên xe kéo.
Nàng Chu Đào ép xuống bộ, chút ngại ngùng, ngờ một ngày đến lượt tranh xe với trẻ con, nhưng từng cơn đau nhói truyền đến từ chân nhắc nhở nàng, cơ thể hiện tại của nàng cũng mới chỉ tám tuổi, từng đoạn đường dài như , nếu còn tiếp, đôi chân sẽ mòn đến chảy m.á.u mất.
Chu Túc bên cạnh hưng phấn ríu rít, Chu Quả xe, bầu trời xám xịt đỉnh đầu, đón gió nhẹ, xe tuy chút xóc nảy, nhưng luôn thoải mái hơn bộ , tối qua ngủ bao lâu, cứ lắc lư lắc lư như , nhanh ngủ .
Đợi đến khi nàng tỉnh nữa thì phát hiện đội ngũ dừng .
Ngồi dậy xung quanh, xung quanh đều là từng đám từng đám , từng nhà từng nhà ăn đồ ăn, còn tranh thủ lúc rảnh rỗi để ngủ, tối qua bận rộn cả đêm đều ngủ, nghỉ ngơi ngay cả cơm cũng kịp ăn ngủ .