Mấy ngày nay những nhà xin thảo d.ư.ợ.c về uống, đó chỉ trả đủ lượng mà còn mang tới rau dại và quả dại tươi ngon biếu tặng. Có nhà còn mang đến mấy hạt dẻ hong gió, một nắm táo tàu, vài quả hạch đào cho bọn trẻ ăn vặt.
Đừng coi thường những thứ , mấy năm nay mùa màng thất bát, trái cây trong nhà đều để dành bán lấy tiền, chỉ những quả vẹo vọ nứt nẻ bán mới giữ cho tiểu hài t.ử ăn vặt. Số lượng cũng chẳng bao nhiêu, đều là "bảo bối" họ cất giấu suốt mùa đông, khi là chút lương thực dự trữ cuối cùng của cả nhà.
Chu Quả cầm mấy hạt dẻ trong tay ngắm nghía. Hạt dẻ gầy nhỏ, đang định ăn thì lật thấy một cái lỗ sâu đục to bằng lỗ kim ngay đáy.
... Cái còn ăn nhỉ?
nghĩ dù cũng là tấm lòng chắt chiu cất giữ, cầm mà vứt thì lắm. Nàng bèn tùy tiện nhét cái túi nhỏ cất trong n.g.ự.c áo.
Cái túi đeo bên hông, lúc đào rau dại dễ cành cây gai góc móc rách thì uổng. Dù cũng là cái túi tiền, cả nhà chỉ nàng thứ .
“Đi nào, Quả Quả, ca ca dẫn hái quả dại.”
Chu Mạch tới rủ.
Chu Quả về phía bụi quả dại, thấy vây quanh ngày càng đông bèn lắc đầu:
“Muội .”
Chu Mạch gật đầu:
“Cũng , chỗ đó đông lắm, để hái cho .”
Lương thực mang theo từ nhà sớm cạn kiệt, theo đào rau dại ngày càng nhiều.
Người đào nhiều thì đào đầy một giỏ cũng chẳng chuyện dễ dàng gì.
Tuy nhiên giữa đám đông , nào Chu Quả cũng là đầu tiên xách giỏ đầy trở về. Thường thì nàng còn kịp đào thêm hai giỏ nữa trong khi khác một giỏ vẫn đầy.
Người thấy liền chỉ con mắng:
“Cái đồ tiền đồ! Đến đứa nhỏ tí tuổi đầu cũng bằng. Nhìn tay chân nhanh nhẹn kìa, đào ba giỏ mà ngươi một giỏ còn xong. Cứ cái đà thì ăn phân cũng chẳng kịp lúc còn nóng.”
Đứa trẻ mắng đương nhiên phục:
“Nương cũng xem đào cái gì. Ăn ăn , già non đều vơ hết ném giỏ. Không tưởng là đào về cho gà ăn đấy, mà đến gà nó còn chọn rau non mà ăn. Nương ăn loại đấy thì đầy cả núi, nương ăn ?”
Mọi kỹ thì thấy đúng thật:
“Ôi chao, đứa nhỏ cái gì cũng vơ thế nhỉ? Có lớn trong nhà dạy bảo ? Cỏ ăn , đây là cho gà ăn mà... Ái chà, chẳng là lá cây ? Lá cây mà cũng ăn ?”
Người trong thôn đều bàn tán rằng nữ nhi Chu gia tuy đỡ hơn nhưng đầu óc cũng chẳng khá hơn là bao. dù cũng lo cho gia đình, gì cũng vơ vét mang về nhà.
Chu Quả mặc kệ gì thì , nàng cứ chuyên tâm đào đủ loại rau dại. Mục đích của nàng là để phòng khi vạn nhất c.h.ế.t đói, để bảo tính mạng nên chỉ cần là loại rau độc c.h.ế.t thì nàng vơ tất, mang hết.
Ừm, cây cỏ tổ ong tuy già nhưng lá vẫn ăn ... Lá Ké đầu ngựa tuy ngon nhưng đào nhiều một chút cũng ... Ồ, chỗ rau chân vịt mọc quá, cả một vạt lớn, loại rau ngon hơn hẳn mấy thứ trong giỏ.
Nàng xách giỏ, cắt trụi cả vạt rau dại mà chẳng kén chọn gì, già non lấy hết.
Một phụ nhân bên cạnh nổi nữa bèn sáp gần bảo:
“Nha đầu, đào rau dại đào như thế . Con xem , mấy cái cọng già, lá úa thì bỏ , chúng chỉ chọn ngọn non thôi.”
Bà mẫu chọn rau non cho nàng xem.
Chu Quả đầu thấy phụ nhân trạc tuổi nãi nãi Hoàng thị của nàng, tóc hoa râm, quần áo rách rưới vá chằng vá đúp. Mọi chạy nạn lâu, ai nấy đều nhếch nhác vô cùng, tuy đến mức đầu bù tóc rối nhưng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Quần áo mặc lâu ngày dính đầy bụi đất trông bẩn rách. Chạy nạn bất tiện đủ đường nên cũng mặc kệ chẳng buồn chải chuốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-loan-the-chay-nan-lam-ruong-thanh-trum-buon-luong-thuc/chuong-20-bat-ran-lon.html.]
Tuy nhiên bà lão quần áo sạch sẽ gọn gàng hơn đa , tóc tai chải chuốt chỉnh tề trông lanh lợi hơn hẳn. Tuy gầy gò đen đúa nhưng khuôn mặt hiền từ, Chu Quả chỉ thoáng qua cảm tình.
“Mấy cái già nhai nổi , nhất là bỏ ...”
Chu Quả thấy bà tuy lớn tuổi nhưng tay chân nhanh thoăn thoắt, đôi tay múa lượn giữa đám rau dại, chỉ lát hái một nắm to rau non mơn mởn, đầy một lúc nửa giỏ.
Hiệu suất còn nhanh hơn nàng nhiều!
mà những cây bên cạnh tuy già nhưng lá nhỏ vẫn ăn mà.
Nàng tuốt lá :
“Bà bà, mấy thứ cũng ăn đấy. Tuy mùi vị ngon lắm nhưng lúc còn kén chọn gì, cái ăn là lắm .”
Lão phụ nhân há hốc mồm nàng vặt trụi gần hết lá rau dại mặt đất, ngọn non thì ngắt cả cọng, đến cả lá non dây leo dại cũng tha. Hồi lâu bà mới thốt nên lời:
“Nha đầu, cái... cái cũng ăn ?”
Chưa thấy ai ăn bao giờ cả. Cái ... đến cho gà ăn còn chẳng cắt loại .
Chu Quả đáp:
“Không độc thì ăn ? Chẳng là để lấp đầy bụng thôi ? Mấy thứ dù cũng còn hơn ăn vỏ cây.”
Lão phụ nhân thảng thốt:
“Sao ăn vỏ cây...”
Nói đến đây bà bỗng khựng , nhớ tới tình cảnh hiện tại của họ, hồi lâu nên lời.
Chu Quả thấy bà im lặng cũng để ý. Nàng con đường phía nhưng xưa nay chạy nạn bao giờ là chuyện dễ dàng, chuẩn nhiều đồ ăn một chút cũng chẳng thừa. Bà lão trông hiền lành, nhắc nhở bà một câu cũng .
Lão phụ nhân trầm mặc một lát cũng bắt chước Chu Quả, bắt đầu thu hoạch rau dại khắp nơi. Bà cũng chẳng nghi ngờ đứa trẻ lớn từng kiến thức , chỉ nghĩ chắc lớn trong nhà nhiều nên nó nhớ, Chu gia quả là lo xa.
Nghĩ bà còn tâm trí nào nữa, chỉ hận thể thu hoạch hết tất cả các loại cỏ dại ăn mặt đất mang về.
Chu Quả đang cắm cúi ngắt rau dại, bỗng ngửi thấy mùi là lạ. Bất chợt phát hiện bụi cỏ mặt động tĩnh, một vật gì đó đen sì lướt qua. Nàng nhanh tay lẹ mắt chộp ngay lấy đuôi vật đó nhấc bổng lên.
Ôi chao! Một con rắn to tướng!!
Con rắn to hơn cổ tay nàng, ước chừng nặng đến mười cân.
Đám đông lập tức ồ lên náo nhiệt:
“A! Rắn! Rắn kìa!”
“Trời ơi, nha đầu Chu gia bắt con rắn to quá!”
“To thế chắc mười cân đấy, nhà Chu Đắc Lực phen thịt ăn .”
Người Chu gia thấy tiếng ồn ào sang, thấy Chu Quả tay bắt con rắn to tướng như ai nấy đều kinh hãi.
Chu Đại Thương và vội vàng chạy tới. Đám tỷ đang hái quả, đào rau cũng bỏ dở chạy xem náo nhiệt.
Xung quanh hiếu kỳ vây ngày càng đông, ai cũng tận mắt xem con rắn to đến mức nào. Một tiểu nha đầu như Chu Quả tay bắt con rắn lớn thế , quả là chuyện khó tin:
“Không nhỏ , gan con bé lớn thật đấy, bình thường cũng chẳng dám bắt.”
--
Hết chương 20.