Đặng Tư Dao Đương Nhiên Nhớ Rõ, Lưu Phượng Quyên Gả Đến Thôn Nhà Mẹ Đẻ Của Hứa Lão Thái, Người Đàn Ông Đó Tên Là Chu Quốc Giang:"Cô Ta Làm Sao Vậy?"
"Gã đàn ông đó thứ gì, thấy cầm một cây gậy quất Đại Bảo!" Hứa Lão Thái chút đành lòng:"Đánh đến mức Đại Bảo gào t.h.ả.m thiết."
Hứa Lão Thái chiều chuộng trẻ con, bất luận bé trai bé gái, bà bao giờ đ.á.n.h chúng. Hứa Lão Lục từng , kiếp Hứa Lão Thái thường xuyên vì Lưu Phượng Quyên đ.á.n.h con mà chướng mắt, cãi với cô .
Đặng Tư Dao thở dài:"Vậy Lưu Phượng Quyên ? Cô can ngăn ?"
"Can cái rắm !"
Hứa Lão Thái nhịn c.h.ử.i thề:"Nó thấy chồng nó đ.á.n.h Đại Bảo gần c.h.ế.t, hé răng nửa lời, đầu nhà. Mẹ thấy chồng nó vốn chẳng thứ gì, đ.á.n.h c.h.ế.t Đại Bảo để chiếm đoạt tài sản do ba Đại Bảo để ."
Lý do đ.á.n.h thật sự dễ đổi, bởi vì kiếp Đại Bảo Nhị Bảo tiền, Chu Quốc Giang thể đơn thuần chỉ là bọn trẻ mắt. Cảm thấy bọn trẻ là cái gai trong mắt.
Giả vờ cha dượng vài tháng, mới khiến nhà họ Hứa yên tâm, Hứa Lão Ngũ và Lão Thất còn chằm chằm buông nữa.
kiếp vì tiền, mới một tháng, động thủ.
Đặng Tư Dao thở dài:"Đứa trẻ thật đáng thương."
Hứa Lão Thái vỗ đùi:"Đây là mệnh của nó, nó vớ , nó chịu cái tội . Mẹ ruột của nó còn thể coi như , chúng thể gì đây? Cảnh sát cũng quản chuyện ."
Hai đang chuyện, Hứa Lão Nhân và Hứa Lão Lục trở về, mua bao lớn bao nhỏ, thậm chí mua cả nồi niêu xoong chảo.
"Mua nhiều đồ thế gì?" Hứa Lão Thái thấy Hứa Lão Lục từ cốp xe bê xuống nhiều thịt như , kinh ngạc đến trừng lớn hai mắt.
Hứa Lão Nhân liền kể dự định bán xá xíu của .
Hứa Lão Thái lộ rõ vẻ ghét bỏ khuôn mặt già nua:"Ông ở nhà chai dầu đổ cũng đỡ, ông ?"
Hứa Lão Nhân phục:"Lão Lục cầm tay chỉ việc dạy , học ? thông minh lắm, giống bà, nấu ăn mấy chục năm, mùi vị vẫn tệ như ."
Trước mặt con dâu, ông lão thế mà ghét bỏ bà, Hứa Lão Thái mất hết mặt mũi già nua, bà tức giận quá chừng:"Mùi vị tệ như , cũng thấy ông ăn ít miếng nào."
"Lương thực vất vả , dựa cái gì ăn. Không ăn chẳng là lãng phí ?" Hứa Lão Nhân năng hùng hồn đầy lý lẽ.
Hứa Lão Lục thấy họ cãi , vội vàng hòa giải:"Đừng cãi nữa. Lúc buôn bán thể cãi , nếu sẽ cãi bay hết tài vận đấy."
Hai vợ chồng già lập tức ngậm miệng, theo Hứa Lão Lục học việc. Hứa Lão Nhân còn cầm một quyển vở của Khai Khai, bên cạnh ghi chép các bước.
"Ây da, một món ăn mà cần nhiều bước thế , còn dùng nhiều nguyên liệu quá ? Mấy loại hương liệu đắt lắm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-qua-70-lao-cong-vua-dep-trai-vua-dinh-nguoi-cau-toi-thuong-yeu/chuong-406.html.]
Hứa Lão Thái cũng xem bên cạnh, xót xa thôi, những thứ đều là tiền cả đấy.
"Đắt mấy cũng mua. Không mấy loại hương liệu , mùi vị sẽ gì ."
Hứa Lão Lục tái phát bệnh keo kiệt, còn nhắc nhở bà:"Bán hết thì ba tự ăn, ngàn vạn đừng để ngày hôm bán tiếp, hàng ăn mà hỏng danh tiếng, sẽ ai mua nữa ."
Hứa Lão Nhân gật đầu:"Ba , chắc chắn sẽ bán đồ hỏng cho ăn."
Hai học xong, chuẩn về nhà, tới cửa, Hứa Lão Nhân đột nhiên nhớ :" , cái nồi tính ?"
"Hôm nào vận chuyển về, em đưa đến xưởng b.út chì, nhà ăn bên đó dùng đến." Đặng Tư Dao nhàn nhạt .
"Được!"
Hai vợ chồng già , Hứa Lão Lục về phía Đặng Tư Dao:"Sao em chủ ý cho ba ?"
"Ông tự kiếm tiền, chúng sẽ cần bỏ tiền nuôi ông , cớ ." Đặng Tư Dao nhàn nhạt :"Làm , ông còn thể tích cóp chút tiền."
Hứa Lão Lục dở dở :"Ông kiếm ba cọc ba đồng đó, em còn thèm ?"
Đặng Tư Dao nghiêm trang :"Anh đừng coi thường việc bày sạp, một tháng cũng thể kiếm mấy trăm đồng. Tích tiểu thành đại cũng là một khoản tiền nhỏ. Hơn nữa bày sạp kiếm tiền, tâm thái của ông cũng sẽ trẻ trung hơn. Đây cũng là phúc phần của chúng ."
Nếu già sinh bệnh, trẻ tuổi việc cũng yên tâm. Chỉ cần hai vợ chồng già gây chuyện cho nàng, chút chủ ý cũng gì to tát.
Nga
Hứa Lão Lục gật gật đầu, đem xá xíu múc , thái thành từng lát, cùng nàng nếm thử.
Đặng Tư Dao kể chuyện Hứa Lão Thái với nàng, Hứa Lão Lục cầm đũa khựng , thở dài một :"Đứa trẻ đó quả thật bướng bỉnh một chút, nhưng tóm lầm gì lớn. Chu Quốc Giang chính là nó mắt."
Đặng Tư Dao nhàn nhạt :"Nhà họ Lưu sẽ mặt vì nó, Chu Quốc Giang thể cũng độc chiếm tài sản của nó, cho nên đ.á.n.h c.h.ế.t nó."
Hứa Lão Lục thở dài:"Biết sớm thế , lúc nên ngăn cản Lưu Phượng Quyên gả cho Chu Quốc Giang."
Anh lấy từ trong tủ một chai rượu trắng, tự rót cho một ly, bao lâu , liền say, bắt đầu thổ lộ tiếng lòng:"Kỳ thật cũng xem Chu Quốc Giang đ.á.n.h Đại Bảo ?!"
Mỗi đều mặt tối, Hứa Lão Lục lương thiện, nhưng nghĩa là một tờ giấy trắng, vẫn canh cánh trong lòng chuyện kiếp hai đứa con trai Chu Quốc Giang đ.á.n.h c.h.ế.t.
Hứa Lão Lục thừa nhận là quang minh lạc, thậm chí là xa, khổ, líu lưỡi :"Tư Dao, lương thiện như em nghĩ ."
Anh gục xuống nức nở, cũng là đang thương cho hai đứa con trai kiếp là thương cho Đại Bảo đáng thương.