“Dùng thời gian ngắn nhất đến bến cảng cũ Tân Cảng, hậu quả sẽ chịu trách nhiệm.”
Sắc mặt Trì Châu cực kỳ khó coi. Đường đường là đại công t.ử Trì gia, thừa kế danh chính ngôn thuận, mười mấy năm qua từng khoảnh khắc nào thất thố, mà hôm nay, một bức thư dễ dàng phá vỡ lớp vỏ bọc bình tĩnh của .
Tờ giấy thư trong tay siết c.h.ặ.t đến nhăn nhúm. Đây căn bản là thư để cho , mà là di thư Vân Xu chuẩn gửi cho cảnh sát.
Trong di thư, cô ghi rõ địa điểm định tự sát, thậm chí còn ủy thác cảnh sát khi hỏa táng hãy chôn cất tro cốt của cô cạnh khuất, kèm theo đó là một tấm thẻ ngân hàng.
Bến cảng cũ Tân Cảng từng là một thương cảng phồn hoa, tàu thuyền qua tấp nập như mắc cửi. vì một vài biến cố, cộng thêm sự xuất hiện của bến cảng mới với giao thông thuận tiện hơn, bến cảng cũ dần bỏ hoang.
Hiện tại, hầu như chẳng còn ai lui tới nơi . Nếu thực sự tự sát ở đây, e rằng đến một nhân chứng cũng chẳng .
Đây là một vụ tự sát lên kế hoạch từ .
Chiếc xe đen lao vun v.út về phía điểm đến, gân xanh cánh tay đàn ông ghế nổi lên cuồn cuộn.
Bến cảng cũ Tân Cảng nhỏ. Sau khi Trì Châu và tài xế đến nơi, chẳng mất bao nhiêu công sức phát hiện một bóng cách đó xa.
Một cô gái vận đồ đen tuyền đang lưng về phía họ, chênh vênh bên rìa bến tàu. Gió biển thổi tung mái tóc dài của cô, bóng dáng mỏng manh đơn bạc in hằn nền biển cả mênh m.ô.n.g, toát lên vẻ thê lương đến nao lòng.
Trì Châu lửa giận ngút trời, sắc mặt âm trầm đến mức tài xế bên cạnh dám thở mạnh.
Anh đối phương trải qua những gì, nhưng lựa chọn tự sát nghi ngờ gì nữa chính là một hành vi trốn tránh hèn nhát, đáng hổ và vô năng.
Ba mươi năm cuộc đời của Trì Châu từng xuất hiện hai chữ "trốn tránh". Anh cho rằng của theo lý cũng như , dù bao nhiêu gian khổ cũng kiên cường sống tiếp để vượt qua, c.h.ế.t thì thực sự chẳng còn gì cả.
Với tư tưởng kiên định đó, Trì Châu thể lý giải hành vi vứt bỏ sinh mệnh của khác.
Trì Châu bước tới gần, suy tính trong đầu những lời răn dạy, thì thấy cô gái phía dường như nhận điều gì đó mà xoay . Ngay khoảnh khắc , ngọn lửa giận dữ trong lòng nháy mắt xì như một quả bóng châm kim, tan biến sạch sẽ.
Đó là một vẻ kinh tâm động phách, mãnh liệt va đập tận sâu trong tâm can con . Trong khoảnh khắc , tiếng gió biển gào thét, sự bao la hùng vĩ của đại dương, tất thảy đều hóa thành hư vô trong ngũ quan của . Giữa đất trời bao la, dường như chỉ còn duy nhất bóng dáng .
Suối tóc đen nhánh như mực như như che khuất nửa khuôn mặt, càng tôn lên vẻ thần bí, khuynh thành tuyệt thế.
Đây là... em gái của ?
Trì Châu diễn tả cảm xúc trong lòng lúc . Những lời răn dạy, sự giận dữ vì thái độ buông xuôi của cô, tất cả đều ném đầu. Trong tâm trí giờ đây chỉ còn đọng một ý niệm duy nhất.
Anh bảo vệ Vân Xu. Những kẻ, những việc dồn ép cô đến bước đường cùng , sẽ đích giải quyết từng thứ một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-nhanhvan-nhan-me-nang-khuynh-dao-chung-sinh/chuong-4-gap-go-noi-ben-tau.html.]
Từ nay về , khổ đau thế gian đều tránh xa cô.
Tài xế bên cạnh cũng ngẩn tại chỗ, hiển nhiên vẫn thoát khỏi sự kinh diễm tột độ. Ánh mắt chằm chằm cô gái nơi bến tàu, khiến Trì Châu nảy sinh cảm giác vui.
Hiện tại lúc để bận tâm những chuyện , Vân Xu vẫn đang ở một vị trí vô cùng nguy hiểm.
hằng nguyễn
Anh tìm cách dập tắt ý định tự sát của cô, nếu với cách xa như , căn bản thể lao tới kịp để ngăn cản cô gieo xuống biển.
Vân Xu đầu liền phát hiện hai xa lạ xuất hiện cách đó xa. Cô chút mờ mịt, địa điểm và thời gian do chính cô cẩn thận lựa chọn, trùng hợp gặp ở đây?
thôi, cả, chuyện tiếp theo sẽ chẳng còn liên quan gì đến cô nữa.
Cái c.h.ế.t mới là chốn bình yên duy nhất của cô.
Vân Xu hờ hững thu hồi tầm mắt, liền thấy giọng dồn dập của đàn ông phía vang lên.
“Vân Xu, là ca ca của em!”
Vừa chạm ánh mắt của Vân Xu, Trì Châu liền hỏng bét. Cô căn bản quan tâm đến là ai. Vì thế, chỉ thể tung phận của để thu hút sự chú ý của cô, đồng thời chậm rãi tiến gần, tìm cơ hội kéo cô về phía an .
“... Ca ca?” Vân Xu chần chừ. Trong suốt cuộc đời qua của cô, từng xuất hiện một nào mang phận như .
“ , là ca ca của em.” Người đàn ông tuấn hạ giọng thật nhẹ nhàng, như sợ cô kinh hãi, “Em là đứa em gái thất lạc của .”
Khắp thành phố A, ai mà đại công t.ử Trì gia là kẻ ngay cả trong cuộc họp cũng dám thẳng thừng phản bác cha ruột. Một như thế mà vì một khác mà cố tình hạ thấp tư thái. Nếu quen Trì Châu ở đây, e rằng cằm rớt xuống tận đất.
Vân Xu chằm chằm lên tiếng, trong đôi mắt tuyệt mĩ tràn ngập sự mờ mịt và nghi hoặc. Biểu cảm chân thành của đàn ông khiến cô nhịn mà tin tưởng.
Hóa cô vẫn còn một trai.
Anh trai là sự tồn tại như thế nào nhỉ? Cô , cũng từng cảm nhận.
đến quá muộn , thế giới của cô sớm hóa thành một mảnh hoang vu.
Trì Châu nhận sự bài xích và bất an của Vân Xu, nội tâm đau xót. Anh nhân lúc cô đang phân tâm mà tiến thêm vài bước. Càng đến gần, càng cảm nhận rõ ý chí cầu sinh lụi tàn của Vân Xu, cả cô quấn quanh bởi một sự bình tĩnh đến nghẹt thở.
Cầu sinh là bản năng của con . Để Vân Xu lựa chọn kết cục , chắc chắn cô trải qua những nỗi thống khổ khó thể tưởng tượng nổi.
Trì Châu nhịn mà hối hận. Tại phát hiện chuyện sớm hơn? Nếu thể đón Vân Xu về bên cạnh sớm hơn, chừng cô chẳng bao giờ nảy sinh ý định tự sát.