Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 387
Cập nhật lúc: 2026-04-12 21:17:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
......
Chương 627 Mỹ nhân thanh lãnh vs Chó săn nhỏ (Chó hoang) 27
Dưới lầu, thấy tiếng động, bà nội Trì và dì Phương chỉ sân xem pháo hoa một lát nhà tiếp tục xem tivi.
Bà nội Trì còn vui vẻ lẩm bẩm:
“Nhìn xem, chẳng học nhanh lắm , trẻ trung đúng là thật."
Thẩm Dao Trì Dã liên tiếp đốt mấy đợt pháo hoa xong, chính cũng thấy ngứa ngáy thử một chút.
Trì Dã tâm lý đốt cho cô một nén nhang để mang châm, để tránh để cô trực tiếp dùng bật lửa một cái để ý liền bỏng tay.
Thẩm Dao híp mắt nhận lấy, liền cầm nhang qua châm ngòi nổ.
Trì Dã yên tâm lắm theo lưng đồng hành cùng cô, đợi đến khoảnh khắc ngòi nổ châm cháy liền nắm tay cô chạy về phía .
Sau khi chạy đến cách an , Thẩm Dao cắm nén nhang trong tay một cái bình đựng bên cạnh đặt xong, thở phào một , nãy chạy nhanh quá giờ miệng vẫn còn đang thở dốc nhẹ.
Trì Dã, là bộ dạng thở hề rối loạn chút nào, chỉ là... lúc mắt đang thế?
Dường như đang là...
đôi môi cô?
Ánh mắt đó, đột nhiên chút hừng hực lên thế nhỉ?
Hơn nữa, dường như yết hầu còn chuyển động một chút.
Thẩm Dao chỉ là tò mò chằm chằm yết hầu mấy cái như , ánh mắt chắc là lộ rõ một chút, ngay đó, thở dồn dập đó liền giống như kích thích mà nhanh ch.óng phủ lên.
Khổ nỗi lúc cô đang bám lấy cổ , đầu ngón tay còn vô tình để ý mà chạm lướt qua yết hầu , ngờ giống như chạm nhầm công tắc kỳ diệu nào đó, chỉ thấy từ cổ họng Trì Dã phát một tiếng trầm đục.
Thẩm Dao còn kịp tỉ mỉ nghiền ngẫm xem tiếng trầm đục đó rốt cuộc ý nghĩa gì, Trì Dã ôm eo hỗn loạn lùi về phía , tựa một chiếc cột gỗ dày dặn chống đỡ sân thượng.
Tiếng “bùm bùm" và ánh sáng rực rỡ của pháo hoa tắt ngấm trong vô thức, bầu trời khôi phục vẻ đen kịt và tĩnh lặng ban đầu.
Mà nhân gian, vẫn hừng hực nóng bỏng....
Gió đêm lạnh.
Thẩm Dao giữa làn gió nhẹ thổi qua chỉ cảm thấy đôi chân dường như càng mềm nhũn thêm mấy phần.
Trì Dã cởi áo khoác của , khoác lên cô, khi thấy dấu vết hỗn loạn lộ rõ bên cổ dài trắng nõn của cô, mặt nóng lên, tự chủ mà quấn áo khoác c.h.ặ.t thêm một chút.
“Pháo hoa, tiếp tục đốt nữa ?"
Anh hỏi.
“Đốt , thứ để lâu , để dễ ẩm."
Thẩm Dao mềm giọng , “ hết sức , đốt , xem thôi."
Trì Dã:
“Ừ, bế em qua chiếc sofa mềm đằng ."
Thẩm Dao định cần, Trì Dã bế bổng lên.
Mãi đến khi chìm chiếc sofa mềm, cô mới rốt cuộc cảm thấy thoải mái.
Nhìn Trì Dã chạy qua tìm bật lửa, ánh mắt cô dừng vài giây khuôn mặt nghiêng với đường nét rõ ràng sắc sảo của , đó xuống yết hầu rõ ràng , đầu ngón tay cô khẽ chạm khóe miệng, khẽ “suýt" một tiếng dễ nhận .
Xem những chỗ là thể dễ dàng chạm ....
Khoảng cách ngày Thẩm Dao rời khỏi homestay thực chẳng còn mấy ngày nữa.
Cô và Trì Dã đều rõ.
Cho nên trong mấy ngày tiếp theo, họ cơ bản chơi hết tất cả những nơi ho thể chơi ở gần đây, dù hiếm khi thời gian nhàn nhã những chuyện vụn vặt khác phiền như thế , dĩ nhiên là cố gắng trân trọng .
Vào ngày cuối cùng, Thẩm Dao đem tất cả những bức tranh vẽ từ khi đến đây đến nay sắp xếp một lượt, đóng gói từng cái một.
Lúc đóng gói đến bức tranh chân dung của Trì Dã, động tác của cô chậm , ánh mắt dừng ngũ quan vẫn lập thể và tinh tế trong tranh, mỉm .
Buổi tối.
Bà nội Trì và dì Phương một bàn lớn thức ăn ngon, coi như là tiệc chia tay Thẩm Dao.
Tối nay ở homestay nốt đêm nay, sáng sớm mai cô sẽ .
Nói thật, bà nội Trì và dì Phương đều nỡ.
Qua thời gian chung sống , họ từ lâu yêu quý Thẩm Dao vô cùng, đều hy vọng cô thể ở thêm một thời gian.
Thẩm Dao cũng cảm thấy ở đây thú vị, nhưng khi trạng thái trở , cô rốt cuộc vẫn về nhà, dù sự nghiệp cũng thể bỏ bê....
Chương 628 Mỹ nhân thanh lãnh vs Chó săn nhỏ (Chó hoang) 28
Ngày rời khỏi homestay, Trì Dã lái xe của Thẩm Dao tiễn cô.
Trước khi xuất phát, trong xe bà nội Trì và dì Phương nhét đầy đủ loại đồ ăn ngon, cơ bản đều là do họ chuẩn , cũng là chứa chan một mảnh tấm lòng.
“Sau nếu còn món gì ăn nơi nào chơi thì cứ qua đây bất cứ lúc nào nhé, bà và dì cháu vẫn luôn ở đây."
Bà nội Trì híp mắt với Thẩm Dao.
Sau đó quên dặn dò Trì Dã:
“A Dã, đường lái xe chậm một chút, chú ý an , đến nơi nhớ báo cho bà một tiếng."
“Cảm ơn bà nội và dì chăm sóc con trong thời gian qua."
Thẩm Dao đáp.
“Bà nội, dì Phương, chúng con đây, lát nữa đến nơi con sẽ báo cho ."
Trì Dã .
“Được, chậm thôi nhé."
Sau khi xe chạy đại lộ, Trì Dã kéo hết cửa sổ xe lên, với Thẩm Dao:
“Khoảng một tiếng rưỡi nữa mới đến, nếu buồn ngủ thì cứ ngủ một lát.
Đến nơi gọi em."
Hôm nay họ đều dậy sớm, buồn ngủ là chuyện bình thường.
Thẩm Dao chỉ lắc đầu, :
“Không , buồn ngủ."
Nói , cô chợt nhớ một chuyện, tiện thể hỏi Trì Dã:
“ , lát nữa khi đưa về nhà xong, homestay ?
Hay là ở trong thành phố luôn?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-toi-cung-he-thong-sinh-con-pha-dao-cac-the-gioi/chuong-387.html.]
Trì Dã:
“ vẫn chỗ homestay, ở thêm một thời gian nữa mới về thành phố."
Thẩm Dao hỏi:
“Vậy về bằng cách nào?"
Anh lái xe của cô đây, xe của chính thì để chỗ homestay.
Trì Dã:
“Sau khi đưa em về nhà xong, gặp một bạn, lúc đó nhờ đưa về."
Thẩm Dao:
“Được."
Sau đó bầu khí liền yên tĩnh .
Trì Dã nghiêng đầu cô, ánh mắt dịu dàng, “Không còn câu hỏi nào khác hỏi nữa ?"
Thẩm Dao sững , “Còn... gì nữa ?"
Chắc là hết chứ nhỉ?
Trì Dã:
“Ví dụ như, khi nào về thành phố?
Hoặc là khi nào khai giảng chẳng hạn."
Thẩm Dao bừng tỉnh đại ngộ.
thế!
Cô suýt chút nữa thì quên mất chuyện .
Kể từ khi xác nhận quan hệ, họ gần như ngày nào cũng ở bên , ngoại trừ buổi tối lúc ngủ thì hầu như rời xa bao giờ, ngay cả bây giờ vẫn đang là trạng thái ở bên , cho nên nhất thời cô cũng bỏ qua cảm giác sẽ xa một thời gian gặp mặt thường xuyên.
“Vậy khi nào sẽ ?"
Thẩm Dao hỏi.
“Năm ngày ."
Trì Dã còn chủ động bổ sung thêm:
“Một tháng trường khai giảng."
“Được, ."
Thẩm Dao mím mím môi, đồng thời trong lòng nhanh ch.óng vạch một bảng kế hoạch thời gian, để đảm bảo thời gian vẽ tranh và thời gian hẹn hò đạt sự cân bằng, bên nào phiền bên nào.
lúc , điện thoại của Thẩm Dao đột nhiên vang lên, là cô - bà Lâm gọi tới, hỏi cô bây giờ đến .
Thẩm Dao đáp:
“Mẹ, con bên mới xuất phát bao lâu, chắc một tiếng rưỡi nữa là về đến nhà."
Bà Lâm:
“Vậy thì , bảo nhà bếp bây giờ chuẩn cơm trưa luôn, hôm nay ăn sớm một chút, lúc đó rủ bạn con cùng ăn, phiền lâu như , mời một bữa cơm là điều nên ."
Thẩm Dao liếc Trì Dã một cái, lời bà Lâm một tiếng.
Bà Lâm:
“ mà thật nhé, bạn của con cũng thật là , tuy rằng các con quen lâu, nhưng đứa nhỏ trông khá thật thà đấy."
Rõ ràng Thẩm Dao chỉ là trong mấy ngày sắp về thuận miệng nhắc tới Trì Dã với bà Lâm vài , ngờ bà tự phân tích nhiều như .
Cô vốn định là họ đang yêu , nhưng lời đến cửa miệng cảm thấy “bỏng mồm", liền nghĩ đợi về đến nhà hãy trực tiếp với bà, cho nên hiện tại Trì Dã trong mắt bà Lâm vẫn chỉ là phận bạn bè của cô.
Về điểm , Trì Dã cũng rõ.
Bà Lâm:
“Sao gì nữa thế?
Chẳng lẽ hôm nay con về một ?
Bạn con về cùng con ?"
Thẩm Dao:
“Có về cùng ạ, lúc đang lái xe."
Bà Lâm mỉm , “Được, hai đứa cứ thong thả mà về, đường lái xe chậm một chút, vội."
Thẩm Dao một tiếng xong thì bà Lâm bên định cúp điện thoại.
Sau khi cuộc gọi kết thúc, Thẩm Dao cảm giác nhẹ nhõm một cách khó hiểu.
Không tại , rõ ràng cô hơn hai mươi tuổi , nhưng chuyện yêu đương mà với phụ vẫn cảm giác “bỏng mồm".
Chẳng lẽ vì đây là mối tình đầu chăng?
Lúc Trì Dã lên tiếng:
“Hôm nay phận đóng vai, là một bạn bình thường ?"
Thẩm Dao:
“ thế, nhưng lát nữa con sẽ với con chuyện chúng đang yêu ."
Trì Dã mỉm , “Được."
Thẩm Dao đột nhiên cảm thấy mấy phần thẹn thùng, tựa ghế tự nhiên lấy hai tay che mặt , trầm giọng :
“Rõ ràng cũng đang yêu sớm, nhưng con mở lời với chuyện như thế nào."
Ước chừng là vì cô là một nửa thầy của cô con đường hội họa, cộng thêm đôi khi sẽ những yêu cầu nghiêm khắc đối với cô, cho nên trong lòng cô, thực cũng chẳng khác gì giáo viên là bao.
Bàn về cảm giác gò bó khi đối mặt với giáo viên, đặc biệt còn là loại gò bó cấp độ giáo viên chủ nhiệm nữa.
“Con xong đời ..."
Thẩm Dao buông tay che mặt , uể oải .
Trì Dã đưa một bàn tay qua nắm lấy tay cô, dịu dàng :
“Đừng nghĩ nhiều như , cứ thuận theo tự nhiên là , đợi khi nào em chuẩn tâm lý xong hẵng ."
Thẩm Dao:
“Đây chính là cái quán tính của việc đứa con ngoan quá lâu đấy, giờ con nghĩ từ nhỏ tới lớn thực sự từng chuyện gì lưng gia đình cả, hơn nữa nhiều chuyện đều là theo sự sắp xếp của bố , ngay cả vẽ tranh cũng ."
Nói xong, cô liền chằm chằm Trì Dã, “ mà, tại chẳng thấy căng thẳng chút nào thế?"