Xuyên Nhanh: Tôi Cùng Hệ Thống Sinh Con Phá Đảo Các Thế Giới - Chương 327

Cập nhật lúc: 2026-04-12 20:40:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Căn cứ đặc huấn lý do gì để đồng ý, đây là chuyện đối với bọn họ, dù Thẩm Dao giao lưu thảo luận và tập huấn giao lưu cũng là một sự tiến bộ, là một sự nâng cao năng lực, bọn họ lý do gì để ngăn cản bác sĩ tiến bộ về y thuật cả.”

 

Cứ như , Thẩm Dao thuận lợi căn cứ đặc huấn, lỡ việc chính, thể thường xuyên ở bên Hàn Mặc, cần nghĩ đến chuyện xa cách lâu dài nữa.

 

Lý do cô lựa chọn như còn một nguyên nhân cân nhắc quan trọng nữa là, con cái.

 

Cô càng hy vọng lúc m.a.n.g t.h.a.i sinh con, Hàn Mặc thể ở bên cạnh, chứ chỉ một cô đối mặt, một gánh vác tất cả.

 

Cho nên, lựa chọn hiện tại, chính là thứ cô ....

 

Sau khi đến căn cứ đặc huấn hơn một tháng, Thẩm Dao chính thức thích nghi với cuộc sống mới ở đây.

 

Ban ngày, cô việc trong phòng y tế, mấy đồng nghiệp cùng , lúc bận thì cùng bận, lúc rảnh thì cùng nghỉ ngơi.

 

Đồng nghiệp còn đều cô là vợ của Hàn Đoàn trưởng, nên bình thường sẽ chăm sóc cô nhiều hơn một chút.

 

Buổi tối, cô về tổ ấm nhỏ của và Hàn Mặc, một căn nhà nhỏ hai tầng trong căn cứ, sống cuộc sống của riêng hai vợ chồng bọn họ.

 

Hàn Mặc đa phần thời gian đều rảnh rỗi, dù là huấn luyện cường độ cao hàng ngày thỉnh thoảng diễn tập vài ngày.

 

thời gian bọn họ thể tiếp xúc với vẫn ít....

 

Chương 516 Thập niên 80 - 22

 

Hôm nay, Hàn Mặc kết thúc một cuộc diễn tập dã ngoại, quần áo còn kịp trực tiếp lên xe, lòng như lửa đốt về nhà.

 

Cuộc diễn tập khá tốn thời gian, năm ngày gặp Thẩm Dao , bây giờ nhớ cô đến mức hận thể lập tức bay về nhà ngay.

 

vặn vặn chìa khóa xe, đang định nổ máy xuất phát thì cửa kính bên ghế phụ đột nhiên vỗ mấy cái, khuôn mặt híp mắt của Thẩm Trinh đ-ập mắt.

 

“Em rể, bây giờ đang vội về căn cứ đúng ?

 

Vậy tiện đường cho nhờ một đoạn ."

 

Hàn Mặc “ừ" một tiếng, :

 

“Lên xe ."

 

Thẩm Trinh hề khách sáo mở cửa xe lên xe.

 

Vừa lên xe, liền lười biếng dựa ghế, mỉm :

 

“Cuộc diễn tập mấy ngày qua thật thú vị, đúng , chọn mấy hạt giống , vẫn kịp với , lát nữa là cùng gặp mặt xem ?"

 

Hàn Mặc lái xe trả lời:

 

“Ừm, thì gặp ."

 

Thẩm Trinh mỉm :

 

“Được thôi, lát nữa sẽ báo với bọn họ một tiếng."

 

Hàn Mặc:

 

“Ừm."

 

, lát nữa... tiện cho nhà hai đứa ăn ké bữa cơm ?"

 

Thẩm Trinh trêu chọc hỏi.

 

Hàn Mặc:

 

...

 

Anh nhướng mày, nhàn nhạt từ chối:

 

“Không tiện."

 

Thẩm Trinh nhướng mày, nhận câu trả lời như mong đợi.

 

Thực chính là cố ý trêu chọc Hàn Mặc một chút thôi, chứ ý định thực sự đến quấy rầy đôi vợ chồng trẻ đoàn tụ.

 

ngờ là, Hàn Mặc thế mà chỉ đưa đến cổng căn cứ là bảo xuống xe luôn, cứ như thật sự sợ qua ăn ké cơm .

 

“Ở đây cách chỗ xa , bộ một lát là tới thôi, xuống xe , đang vội rẽ qua con đường khác đón Dao Dao."

 

Hàn Mặc nhanh ch.óng , cả khuôn mặt đều bốn chữ “lòng như lửa đốt".

 

Thẩm Trinh:

 

...

 

Anh “tặc" một tiếng, hỏi:

 

“Cậu thể nhấn thêm cái chân ga đưa về luôn ?"

 

Hàn Mặc liếc một cái, trực tiếp đưa tay mở cửa ghế phụ cho , :

 

“Cũng xa, bộ về ."

 

Sau đó, là nghĩ đến điều gì, bồi thêm một câu:

 

“Mấy ngày nữa, qua nhà ăn cơm nhé."

 

Thẩm Trinh lúc mới hài lòng, :

 

“Được thôi, cũng một thời gian gặp mặt em gái ."

 

Nói xong là nhanh nhẹn xuống xe, còn thuận tay đóng cửa xe cho Hàn Mặc.

 

“Hẹn..." gặp .

 

Hai chữ “hẹn gặp " của còn xong, Hàn Mặc phóng xe mất hút, mang theo một làn bụi đất mặt đường.

 

Thẩm Trinh:

 

......

 

Trong phòng y tế.

 

Thẩm Dao mới sắp xếp xong một hồ sơ bệnh án tay, lúc cất gọn chúng loại thì ngẩng đầu lên, bóng dáng quen thuộc ngày nhớ đêm mong đó thế mà đ-ập mắt.

 

“Anh, về ?"

 

Tình cảm nhớ nhung của cô tràn từ đôi mắt.

 

Hàn Mặc rực cháy cô, “Ừm, về nhà ?"

 

Thẩm Dao nhanh ch.óng liếc đồng hồ, gần đến giờ tan .

 

Đồng nghiệp bên cạnh thấy Hàn Đoàn trưởng phong trần mệt mỏi đích qua đón , tự nhiên là hiểu .

 

Họ mỉm với Thẩm Dao:

 

“Bác sĩ Thẩm, lúc gần đến giờ tan , cũng bận, cô cứ yên tâm về nhà , nếu bệnh nhân đến thì vẫn còn chúng ở đây."

 

Ai mà chẳng lúc gấp gáp chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-nhanh-toi-cung-he-thong-sinh-con-pha-dao-cac-the-gioi/chuong-327.html.]

 

Thẩm Dao bình thường giúp đỡ họ cũng ít, lúc hiến chút ân tình thôi.

 

Thẩm Dao khách sáo, khi mấy câu xã giao cảm ơn phiền phức với bọn họ xong, liền khóa ngăn kéo của cùng với Hàn Mặc....

 

Chương 517 Thập niên 80 - 23

 

Thời gian chậm rãi trôi qua.

 

Sau khi trạng thái công tác của Thẩm Dao định, cô liền dự định bàn bạc với Hàn Mặc chuyện con.

 

Tính , bọn họ kết hôn gần một năm , trong thời gian đó hầu như đều ở trạng thái ngọt ngào như mật, sống cuộc sống hạnh phúc của riêng hai bọn họ, nhưng trong chuyện con , vẫn bao giờ bàn bạc sâu hơn.

 

Bây giờ, nếu cân nhắc đến con cái, thì nhiều chuyện đều bàn bạc kỹ lưỡng .

 

Buổi tối.

 

Thẩm Dao tựa lòng Hàn Mặc, nghiêng đầu, nghiêm túc , định chuyện con với .

 

Thẩm Dao từ lâu chuẩn tâm lý sẵn sàng, lúc mở lời cũng vô cùng dứt khoát:

 

“Hay là chúng chuẩn một chút, một đứa con ."

 

Hàn Mặc giật , vòng tay đang ôm cô khựng :

 

“Mang thai... vất vả."

 

Thẩm Dao gật đầu, :

 

“Em ."

 

Hàn Mặc rũ mắt, nắm lấy tay cô, :

 

“Được."

 

Anh chỉ hy vọng Thẩm Dao mang thai, thể ở bên cạnh cô nhiều hơn.

 

Hơn nữa, trong thời gian đó đừng xuất hiện nhiệm vụ gì đặc biệt khẩn cấp, chẳng hạn như kiểu rời nhà vài tháng trời đó....

 

Sau khi bắt đầu chuẩn mang thai, thói quen sinh hoạt của Thẩm Dao và Hàn Mặc còn quy luật hơn , trong ăn uống cũng dụng tâm phối hợp hơn thường ngày.

 

Thẩm Dao còn tăng thêm cho một chút vận động, hầu như ngày nào cũng dậy sớm cùng Hàn Mặc chạy bộ quanh sân tập.

 

Lúc Hàn Mặc dắt cô chạy, sẽ giảm tốc độ của xuống, còn chỉ điểm sửa tư thế và động tác chạy bộ của cô, để cô chạy sẽ cảm thấy quá mệt.

 

Thỉnh thoảng, gặp quen, bọn họ còn trêu chọc một câu:

 

“Ồ, Hàn Đoàn dắt chị dâu cùng rèn luyện ?"

 

Dần dà, chuyện truyền khắp căn cứ.

 

Không lâu , sân tập lúc năm giờ rưỡi sáng, xuất hiện thêm một chị dâu cùng dậy sớm chạy bộ với thương của .

 

Thỉnh thoảng chạy gần , Thẩm Dao còn cùng họ trò chuyện đôi câu.

 

Thông thường, Thẩm Dao chỉ chạy nửa tiếng là về, khi Hàn Mặc đưa cô về xong mới huấn luyện.

 

ngày hôm nay, lúc Hàn Mặc cùng cô chạy một nửa thì việc đột xuất, khi với cô xong liền cùng đồng đội rảo bước vội vã mất.

 

Thẩm Dao một tiếp tục chạy chậm, một lát liền mấy chị dâu bỏ thương của tới.

 

Họ thực tò mò về Thẩm Dao, bình thường tuy trò chuyện nhưng chủ đề đều khách sáo, lúc thấy Hàn Mặc ở đây, lời thốt liền bất giác cởi mở hơn.

 

“Dao em , dáng em thật nha, eo eo m-ông m-ông, chị thật ngưỡng mộ."

 

“Chưa từng sinh con đúng là khác hẳn, chị sinh xong là cái eo đó bao giờ nhỏ nữa."

 

“Mọi thấy lúc nãy Hàn Đoàn trưởng , cái ánh mắt lưu luyến rời đó , hầy..."

 

một cô vợ đáng yêu như , cũng xót cho bằng ."

 

Thẩm Dao mỉm trò chuyện với họ một lát mới về nhà....

 

Sau một thời gian rèn luyện, Thẩm Dao rõ ràng cảm thấy bản trở nên khỏe mạnh hơn một chút, thể lực cũng trở nên hơn nhiều.

 

Đặc biệt là vài ngày đó, khi Hàn Mặc về nhà, sự đổi càng trở nên rõ rệt hơn.

 

Tiểu biệt thắng tân hôn, tự nhiên là nhiệt tình như lửa....

 

Cuối tuần, Thẩm Dao và Hàn Mặc về nhà một chuyến.

 

Bọn họ hai tháng về , lúc đều thời gian, liền về một chuyến.

 

Khi bọn họ về đến nhà, thấy ông bà nội cũng ở bên , liền mỉm , chuyển đồ đạc mang về từ xe xuống, chỉ một phần lớn trong đó :

 

“Cái và cái , đều là đặc biệt mang về cho đấy, bình thường ăn nhiều một chút cho sức khỏe."

 

Ông nội Hàn và bà nội Hàn liên thanh :

 

“Người về là , mang nhiều túi lớn túi nhỏ thế gì?

 

Trong nhà cái gì cũng , đừng tốn tiền mua những thứ , tiền của hai đứa , cứ tiêu cái gia đình nhỏ của ."

 

Thẩm Dao mỉm :

 

“Ông ạ, bà ạ, những thứ đều là chúng cháu thu mua từ những đồng chí quen đấy ạ, tốn bao nhiêu tiền ."

 

Ông bà nội Hàn Thẩm Dao , lập tức lải nhải nữa, dù cũng là một chút tấm lòng của con cháu.

 

Chương 518 Thập niên 80 - 24

 

Lúc ăn cơm, bà nội Hàn ngừng gắp thức ăn ngon cho Thẩm Dao, hiền từ nhân hậu :

 

“Khó khăn lắm mới về một chuyến, nào, ăn nhiều một chút , bà thấy cháu g-ầy ít đấy."

 

Triệu Bình cũng theo:

 

“Dao Dao bình thường việc cũng chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng mệt quá, ăn nhiều một chút để tẩm bổ."

 

Nói xong, bà liền liếc Hàn Mặc một cái, :

 

“Mẹ thấy Dao Dao quả thực là g-ầy một chút , bình thường con chăm sóc vợ kiểu gì thế?

 

Hả?"

 

Hàn Mặc vô tội, giải thích:

 

“Dao Dao gần đây rèn luyện khá siêng năng ạ."

 

Thẩm Dao ngước mắt đối diện với tầm mắt của , nhận cái rõ ràng là đầy thâm ý của .

 

Gần đây cô quả thực rèn luyện khá siêng năng, chỉ chạy bộ, mà còn những thứ khác nữa.

 

Tổng thể mà , lượng vận động của Thẩm Dao quả thực đang tăng lên, lẽ qua sẽ thấy g-ầy hơn một chút chăng.

 

Triệu Bình ý vị thâm trường trong mắt con trai, nhưng khi xác định sắc mặt Thẩm Dao vẫn như xưa, bà liền túm lấy tiếp nữa.

 

 

Loading...